DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Chuyện dài Việt Nam[1]_Trần Khải Thanh Thủy

E-mail Print
                                  

Trong hơn 200 gia đình lớn nhỏ trên thế giới, có một gia đình giàu có đông đúc, mang tên Việt Nam, rụộng thẳng cánh cò bay, đến mức một đứa bé trong nhà, một lần theo bố mẹ ra đồng, ngắm trời, ngắm đất, ngắm chim bay bướm lượn phải ngây ngô tự hỏi:

Cò kia mày đỗ nơi mô?
Cánh kia có mỏi cho nhờ đậu vai.
Nhà ta đất rộng, nương dài ,
Lúa ta chen kín, trong ngòai như nhau ,
Bờ ta phá bỏ từ lâu
Lúa không chỗ đứng còn đâu chỗ mày
?*

Ngoài đồng ruộng mênh mông(đa phần là bờ xôi rụộng mật), đặc biệt là ở phía Nam, một năm chỉ một lần xả thóc là lúa lên bời bời, không cần bỏ công cầy bừa, chăm sóc bón lót phân gio, hay thuốc trừ sâu mà vẫn đủ gạo ăn quanh năm…Đám con cái chỉ việc chơi đùa, học hành rồi ăn no ngủ kỹ, không một lời phàn nàn trách cứ.

Ngoài đất đai trù phú, gia đình này còn được thiên nhiên ban cho cả rừng vàng biển bạc mà các gia đình lân cận như Lào, Campu chia, Thái Lan, Hàn Quốc, Nhật Bản, Mã lai, Indonexia, Sanh gapo, Phi lippin, không nơi đâu có được.

Mọi điều cứ tưởng sẽ êm đềm, yên ả mãi mãi cho đến khi những điều bất hạnh liên tục xảy ra. Thằng con lớn họ Hồ, tên Minh, (trước là họ Nguyễn, tên Cung) đùng đùng bỏ nhà ra đi, ngao du khắp chốn. Cứ “lênh đênh bốn biển một con tàu” qua hàng chục gia đình Pháp, Mỹ, Anh, Nga, Hồng Công, Trung Quốc rồi nằng nặc theo băng đảng Sitalin, Mao Trạch Đông vĩ đại, đem quan thầy và đồng bọn về tàn sát thôn quê, dưới cái gọi là ‘thủ ti cở cải”, chỉnh huấn chỉnh quân, bắn giết người giàu, thủ tiêu luôn cả cái gọi là đồng chí, đồng đội không ghê tay.

Trong phút chốc, khắp nhà, người chết như ngả rạ, tiếng than khóc oán hờn nổi lên khắp nơi cùng chốn…
Com chim đầu đàn bay lạc hướng, kéo các con sau sải cánh bay theo, vừa ngu dốt, độc tài, vừa hiếu chiến, hiếu sát, hạ lệnh cho anh em trong nhà tàn sát lẫn nhau đến sứt đầu mẻ trán. Máu chảy đầu rơi, mặc cha mẹ bất lực than khóc, dập đầu van xin.

– Đừng thế các con ơi, sao lại đem máu của mình ra mà tắm cho nhau thế, thiện tai, thiện tai…
Lần nào cũng vậy, anh em chúng nó, từ Hai Hồ đến Ba Duẩn, Năm khu, Sáu búa cùng một giọng la lối:
– Ông bà già cả thất học biết gì? Chúng tôi lớn rồi, phải trao toàn quyền quản lý gia đình để anh em chúng tôi lo…Không biết chúng tôi vừa đánh bật cả thằng đầu xỏ đế quốc, thực dân lớn nhất thế giới là Pháp đấy à?

Một lần nữa hai vợ chồng bà Dân, ông Tộc, 4000 tuổi phải nuốt nước mắt thở dài:

– Mẹ biết, cha biết, nhưng nhìn cảnh chúng mày nhuốm máu nhau đau lòng qúa.

-Ơ hay! Đã gọi là chiến tranh mà? Không lấy tài sản, xương máu anh em, cháu con trong nhà ra để chọi nhau với chúng nó thì làm sao đánh bật chúng nó ra khỏi nhà được?

– Phải! Phải! Giọng ông Tộc đượm buồn:- Nhưng anh em chúng mày chớ nướng hết tinh hoa trong canh bạc chiến tranh đấy nhé, đừng làm chiến tranh nhiều hơn máu của cả nhà, các con ạ.
Chúng vẫn vênh vác:

– Ông bà già cả, một lô xiềng xích phong kiến quấn quanh đầu, anh em tôi không thèm chấp…Cả ông, cả bà cứ chống mắt lên mà nhìn đi. Chỉ cần đuổi được thằng Mỹ ra khỏi khuôn viên, một năm sau chúng tôi sẽ vượt qua đầu thằng Trung Quốc, hai năm sau qua mặt anh cả Liên Xô, 5 năm qua mặt thực dân Pháp, 10 năm qua mặt Đế Quốc Mỹ…Mấy tên tép riu còn lại như Nhật Bản, Hàn Quốc, Ăng Lê… không thèm chấp. Chưa kể thằng Cămpu Chia, thằng Lào, phải phục chúng tôi sát đất; Chỉ cần được đặt chân lên đất nhà ta là công danh sự nghiệp mở ra trước mắt. Khi quay về, đứa chó nào cũng ăn trên ngồi trốc, không phải bí thư chủ tịch thì mèng mèng cũng cỡ thứ trưởng ,bộ trưởng. Riêng thằng Thái Lan thì anh em tôi chỉ cần gật đầu cái rụp cho ở lại trong Nam cày thuê cuốc mướn cho nhà ta là khoái lắm rồi; Có nơi ăn chốn ngủ, lại có tiền làm thuê đem về nuôi con cái, gấp mấy lần cày sâu, cuốc bẫm ở quê nhà chúng nó, chứ tưởng?

… Đến lượt bà Dân thở than:

– Cứ nhìn cảnh cháu con nườm nượp ra trận rồi chết như ngả rạ, mộ bia mọc lên ầm ầm như nấm dại sau mưa, khắp trong nhà, ngòai ngõ đều thành nghĩa trang, nghĩa địa, là ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, con ạ.

Vốn vô cảm, coi nước mắt người già là nước lã trôi sông, bao nhiêu đau khổ, mặn mòi, lo lắng, chúng bỏ qua hết. Thằng Hồ còn thẳng thừng tuyên bố:

– Dù có đốt cả dãy Trường Sơn trước mặt, dù phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng, chúng tôi cũng đốt.
Bà Dân khóc tu tu:

– Tỉnh lại con ơi, máu người có hạn, cứ ném hết anh em , cháu con trong canh bạc thắng thua thế này, đau lòng, buốt ruột lắm:

Thằng Ba vênh váo:

-Bà khóc lóc, can ngăn cũng vô ích, chúng tôi oánh nhau là oánh cho Liên Xô, Trung Quốc đấy. Chúng nó phải đổ tiền, đổ gạo vào nồi nuôi chúng ta… Bà không thấy là từ mẩu lương khô chúng tôi ăn sáng, đến bát đĩa , tăng võng, súng đạn là của chúng nó trang bị à? Hơn nữa, hễ nhà ta mất một nhịp cầu, một đoạn cống là thằng Liên Xô phải giúp. Bà không nhìn băng zôn khẩu hiệu chăng kín trong nhà ngoài ngõ à: CCCP nghĩa là “các chú cứ phá”, có gì các anh lo.

-Chết chết, bà Dân càng lặng người, xúc động, ra sức gàn quải, khuyên răn: – Chiến tranh đau tất cả, con à. Mũi tên hòn đạn vô tình có chừa ai đâu? Mấy lại cứ mỗi lần nghe mấy anh em nhà mày, từ thằng Hai, thằng Ba, thằng Năm, thằng Sáu, thằng Mười…hô hào chiến tranh, là tao lại thấy cảnh con thơ mất cha, vợ trẻ mất chồng…Chúng mày cứ bảo thằng Nga, thằng Tàu nó giúp ,nhưng tao thấy trong làng ngoài ngõ, có ai được no đủ đâu? Thóc lúa vừa kịp chín ngoài đồng, chúng mày đã sai người ùn ùn khuân ra chiến trường. Lợn, gà, trâu, chó cũng biến thành nghĩa vụ để nuôi quân, đánh thắng, giết giặc lập công hết. Người già, trẻ nhỏ, ai cũng ruột dính tận da, gầy giơ xương sống, xương sừơn bày ra, mặt cũng teo tóp lại chỉ còn mắt với răng …Thế mày còn định bắt cả nhà “trường kỳ kháng chiến”, thắt lưng, buộc bụng đến bao giờ hở con?

– Bu không phải lo, Hai Hồ bảo: – Rồi bu xem, còn non còn nước còn mọi người đấy, chỉ cần đánh thắng bè lũ đế quốc chúng nó xong là nhà ta sẽ xây dựng gấp mười lần xưa.

Ngán ngẩm, bà Dân chỉ còn biết len lén nhìn chồng , cặp mắt ầng ậc nước…

Ngày qua tháng lại đói khổ triền miên, cuối cùng niềm ao ước suốt 21 năm trời, đã kịp thỏa nỗi chờ mong, đàn con rồ dại trong gia đình nhìn ông bà bằng cặp mắt của kẻ say máu chiến thắng, thằng Ba bảo:

– Ông Bà thấy chưa? chúng tôi nói được, làm được, chúng tôi huy động cuộc kháng chiến toàn gia, toàn diện. Bây giờ thì tất cả nhà cửa đất đai, hãng xưởng, bạc vàng của chúng nó là của chúng tôi rồi đấy nhé, tha hồ đập phá hút hít, ăn chơi nhảy múa.

– Ấy ấy! Ông Tộc khuyên : – Phải làm kinh tế các con à. Nhà ta vừa trải qua thảm họa chiến tranh, nồi da nấu thịt, thằng Nam thằng Bắc chĩa súng tiêu diệt lẫn nhau…Thằng Bắc tuy được tiếng chiến thắng nhưng mất hết nhà cửa, trâu bò, vợ con rạc dài đói khổ, ruộng vườn cỗi cằn hoang hóa, phải khắc phục hậu quả lâu dài cho thằng Bắc con à…Còn thằng Nam bị Mỹ bỏ rơi, mất cả trận địa, nhưng vốn giầu có, cứ để chúng nó yên ổn làm ăn. Cốt yếu là đuổi được thằng Mỹ đi rồi…hai thằng làm lành với nhau, chung lưng đấu cật xây dựng gia đình giàu mạnh.

– Không được, thằng Ba gạt đi: – Tất cả những gì còn lại của đế quốc Mỹ dù chỉ là bơ thừa sữa cặn, chúng tôi cũng phải triệt, phải phá bằng hết , không cho bọn ôm chân đế quốc có cơ hội ngóc đầu lên.
Đến lượt ông Tộc ôm đầu khóc mếu:

– Thì ra mục đích của chúng mày là chiến đấu cho đến ngày Nam Bắc nghèo bằng nhau hở con?

– Ông chỉ nói gở, làm gì có chuyện nghèo bằng nhau? Ngược lại đánh tư sản mại bản, triệt phá mầm mống tư bản xong rồi, chúng tôi sẽ xây dựng chủ nghĩa xã hội đàng hoàng hơn, to đẹp hơn nghìn lần bọn tư Bản Anh Pháp Mỹ giãy chết

– Hừ ông đay đả trong nước mắt:

– Tao không biết chủ nghĩa xã hội chúng mày xây dựng đàng hoàng, to đẹp thế nào, chứ cứ nhìn nhà cửa của thằng Bắc đấy, năm 1961 nó thuê người làm thơ đọc ổng ổng trên đài là:

“Chào 61 đỉnh cao muôn trượng,
Ta đứng đây mắt nhìn bốn hướng,
Trông lại nghìn xưa trông tới mai sau,
Trông Bắc, trông Nam trông cả địa cầu.
..**

Mà tao nhìn vào nồi cơm nhà nó, nếu không vàng khè vì ngô độn, sắn khô, khoai hà, cũng vơi tận đáy..Bao nhiêu đứa trẻ còn phải bắt đom đóm cho vào mảnh trứng để học bài kia; Đỉnh cao muôn trượng gì mà mấy nghìn năm không bằng thời phong kiến, khiến cháu con tao ở vùng Lưu Quang, Quang Thiện, Kim Sơn, Ninh Bình phải bắt chước tấm gương hiếu học của cậu Mạc Đĩnh Chi…suốt ngày ra đồng lượm vỏ trứng rồi cả đêm lùng sục bắt đom đóm để thay đèn dầu, đèn điện học bài*? Bao nhiêu đứa trẻ khác quanh năm, suốt tháng không được con cá, lạng thịt nên chỉ biết đến rau muống, bột mì…Tha hồ nhồi tọng, đến mức con cháu, mỗi lần nhìn thấy bố mẹ , ông bà nặn bột mì thành nắm đấm đem luộc là kêu váng làng nước:

-Con không ăn bột mì luộc đâu ông ơi, bố ơi…

Mấy đứa em nó ở xóm khác cũng bị mẹ đánh cho nát đít chỉ vì đói qúa phải ăn tranh phần cơm độn mà mẹ nó cố giành để nuôi lợn…

– Ôi chúng cười khẩy, đầy vẻ ngạo mạn, khinh khi:

– Đấy chỉ là thời kỳ qúa độ của chủ nghĩa xã hội thôi ông ơi, rồi ông xem, trừ Hai Hồ đã chết, tôi và lũ đàn em của tôi sẽ đưa cả nhà mình từ nông nghiệp nghèo nàn, lạc hậu, tiến nhanh, tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội, không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa…làm gì còn cảnh bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng thối để học…

-Cái gì? Ông Tộc đưa cặp mắt kèm nhèm, già cả hỏi lại:

-Thông qua giai đoạn phát triển nông nghiệp lạc hậu hả? Thế thì được, vì nhà ta vốn có truyền thống nông nghiệp, 80% anh em chúng mày làm nghề nông.
Thằng Ba cáu:

– Tôi bảo không qua, có nghĩa là bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa đó. Hôm nay người phát ngôn không phải là ông thì tôi đã cho tay chân bỏ tù rồi. Dám xuyên tạc đường lối lãnh đạo của của đảng trưởng là tôi .

– Trời ơi là trời! ông Tộc chỉ còn nước gào lên: -Mày bỏ qua cái giai đoạn đó thì cả nhà đói vàng mắt đấy con ơi, gì thì gì cứ phải no cái bụng mới …bung cái nọ, cái kia ra được.
Thằng Ba chưa kịp đáp thì bà Dân đã xen ngang:

– Phải đấy con ạ, phải chờ cho các em mày đủ khôn lớn đã chứ . Chưa rời vú mẹ mà đã bắt chúng nó phải chạy gằn, chạy thẳng, chạy ngược dốc, thì đứa nào, đứa nấy ngã kềnh ra hết, không chỉ suy dinh dưỡng mà còn chết nhiều hơn quân Nguyên khi đến gia đình Việt Nam chúng ta ăn cướp đó con ơi…

(Còn nữa)

Trần Khải Thanh Thủy 

Dàn Chim Việt Online
——————————–
*:và **: Thơ Tố Hữu
*https://www.phunuonline.com.vn/thoi-su/vinh-biet-cau-tro-ngheo-bat-dom-dom-lam-den-hoc-141675/

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT