DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Người Láng Giềng_Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                         Résultats de recherche d'images pour « Hinh Anh Nguoi Lang Gieng o Nha Que »

Tôi bước vào tiệm Café Bình Dân”, nơi tu họp của những người lớn tuổi, là điểm hẹn của bạn bè vừa được định cư còn bỡ ngỡ như chim chích vào rừng. Họ gặp nhau để trao đổi kinh nghiệm hầu sớm hội nhập vào đời sống mới của đất nước Hoa Kỳ nầy và để vơi đi nỗi buồn nhớ trong cảnh đời ly hương.

Quán chật ních người. Khách ngồi tràn ra cả lối đi trước mặt tiền. Ðảo mắt tìm ghế ngồi, bất chợt, tôi bắt gặp một khuôn mặt tiều tụy, khắc khổ, nhưng cũng không mất đi nét cương nghị trên vầng trán rộng lòa xòa những sợi tóc bạc. Anh ta có nét hao hao giống Hạc, một người bạn tù xa cách đã hai mươi hai năm. 
 
Hoàng  Minh Hạc là tù nhân có diễm phúc được vợ lo lắng và tiếp tế đều đặn. Cứ ba tháng một lần, cô nàng đùm đề đủ món trên chiếc xe đạp qua hai chục cây số đường rừng thăm nuôi chồng.

Ngày 30/4/75 vợ Hạc chưa đầy 25 tuổi. Là một giáo viên  có chồng sĩ quan của chế độ cũ đang học tập cải tạo nên nàng  bị chính quyền cách mạng  loại ra khỏi ngành giáo dục. Nàng phải tần tảo nuôi nấng hai con nhỏ dại, làm tròn bổn phận của người mẹ và người vợ.
 
Những ngày tháng gần nhau trong tù, Hạc thường tâm sự với
tôi  rằng vợ hắn còn quá trẻ mà sắc đẹp thì thuộc loại nhất nhì trong cái thị trấn nửa quê nửa chợ của mình. Hạc hãnh diện về người vợ đã từng là hoa khôi của trường nữ trung học. Những năm tháng tù đày không bản án, thời gian lao động khổ sai là chuỗi ngày dài kinh khiếp. Có lần Hạc rơi vào cơn khủng hoảng, hắn đưa cho tôi đọc bức thư của hắn viết gởi cho vợ :

“... Em chờ anh đã quá ba năm, coi như đủ lễ  tang chồng. Giờ nầy, có bước thêm một bước nữa anh chẳng còn lý do nào để oán trách em ! Dân tộc ta chịu ảnh hưởng khá sâu đậm nền Nho giáo. Khi chồng chết, vợ phải thờ chồng đúng ba năm mới được tái giá. Quả phụ nào ở vậy thờ chồng trọn đời thì được triều đình sắc phong “Tiết Hạnh Khả Phong”. Thế nhưng, trong cuộc đời nầy mấy người được xứng danh là Tiết Phụ. Anh kể cho em nghe câu chuyện Gái Quạt Mồ trong Thần Tiên truyện sau đây :

Trang Chu, người nước Tống theo đạo Tiên. Một hôm, Trang đang thơ thẩn bên chân núi bỗng gặp một thiếu phụ mặc tang phục đang cố công quạt ngôi mộ mới đắp, đất còn chưa ráo. Trang Chu lấy làm  lạ hỏi : 

 - Nàng quạt nấm mồ ấy để làm gì ?

    Thiếu phụ đáp :

 - Lúc sinh tiền đang nồng duyên hương lửa, chồng thiếp có dặn rủi ro chàng mất sớm thì nhớ đợi cho nấm mồ xanh cỏ rồi hãy tái giá. Nay chàng đã bỏ thiếp mà đi, nắm xương tàn của chàng nằm đâỵ Trời lạnh giá thế nầy biết bao giờ nấm đất mới khô cho cỏ mọc lên được. Ba thu thì đằng đẵng, đêm xuân một khắc ngàn vàng, tiện thiếp chờ sao được! Vì vậy thiếp mới quạt mồ cho mau khô, cỏ mới lên được. Chừng ấy, thiếp có tái giá cũng khỏi phụ lòng người chín suối.
       
Trang Chu nghe dứt lời, thở dài não nuột từ tạ ra về. Ðến nhà, Trang Chu đem chuyện gặp thiếu phụ quạt mồ kể cho Ðiền thị là Trang phu nhân nghe
.
Ðiền thị bảo :

 - Trung thần không thờ hai chúa, gái tiết trinh không thờ hai chồng. Nếu bất hạnh, chàng có bề gì thiếp xin cam phận chứ không bao giờ nghĩ đến chuyện tái giá.
 
 Chẳng bao lâu, Trang Tử lâm trọng bịnh rồi lìa đờị
. Ðiền Thị vật mình kêu gào thảm thiết. Nàng mặc tang phục, lo việc tẩm liệm, quàn quan tài chồng ở giữa nhà phủ phục bên thi hài, chờ đúng ngày giờ mà Trang đã trăn trối mới đem tống táng.  
  
Ngày kia, có một thư sinh phong nghi, cốt cách tự xưng là Vương Tôn nước Sở, nguyên là học trò của Trang Chu, nghe tin Thầy mất, đến xin được thọ tang và hầu cận bên linh cữu thầỵ

Thời gian gần gũi, chung đụng, Ðiền thị đâm lòng yêu thương người học trò khôi ngô, tuấn tú ấỵ Một hôm, chàng nổi cơn đau bụng dữ dội, nàng gọi nhiều danh y đến chữa trị, song bệnh tình không thuyên giảm. Cuối cùng, người lão bộc của công tử đành thú thật rằng, căn bệnh cũ của công tử tôi tái phát. Trước đây danh y nước Sở dùng óc người ngâm rượu cho bệnh nhân uống mới cứu được mạng sống. Ðiền thị hỏi :
  
- Óc người chết dùng được không ?              

 Lão bộc trả lời :
 
- Chưa quá một trăm ngày thì dùng được.
     
Ðiền Thị mừng rỡ nói :
                                                                                                                                         
- Vong phu tôi chết chưa quá ba mươi ngày, vậy ta bổ quan tài lấy óc người nằm trong đó cho chàng uống….
    
            
 Em còn quá trẻ, đợi chờ anh, biết ngày nào được đoàn tụ. Em lại còn phải vất vả nuôi con, nuôi chồng. M
ột mai kia, không may anh bỏ xác trong tù, chừng đó em sẽ hối tiếc, đổ lỗi tại anh mà uổng phí cuộc đời...”
              
Tôi ngưng đọc, hỏi Hạc :

- Cậu thật lòng khuyên vợ có chồng sao ?

- Mình đâu có điên khùng đến vậy, Hạc chân thành tâm sự :

- Thật tình mình tái tê trong lòng khi nghĩ đến ngày nào mà nàng bỏ mình mà đi....           
 
 Kỳ thăm
nuôi sau,vợ Hạc nước mắt ràn rụa trách chồng đã gởi thư cho nàng với nội dung  đánh giá thấp đức hạnh và lòng chung thủy của vợ...  

                                                   000
Lách mình qua từng chiếc ghế, tôi đến trước mặt người đàn ông đang chăm chú đọc báo:

 - Xin lỗi ông bạn !          

Tôi chưa kịp hỏi tên, hắn bỏ tờ báo xuống đưa mắt nhìn rồi vụt đứng dậy kêu lên :

-  Ôi ! Hạo Nhiên phải không ?  Hạc đây, Hoàng Minh Hạc thuộc đội 3 trại tù An Điềm, nhớ không ?
         
Ngày mới gặp nhau tại trại tù
đầu tiên  F7A, Hạc còn là một thanh niên vừa tròn ba mươi  cường tráng, lanh lợị. Giờ, trông hắn tàn tạ, ngoài sức tưởng tượng của tôi. 

 - Cậu uống cà phê đen hay sữa ? Câu hỏi của Hạc khiến tôi sực tỉnh. Tôi kéo chiếc ghế trống của người khách vừa rời bàn, ngồi bên Hạc rồi kêu một ly café đen.

 - Cậu qua Mỹ năm nào ? Hạc hỏi tôi.
 - HO8, cuối năm 91, tương đối sớm sủa hơn mọi người, còn Hạc ?
 - Tớ sau cậu bốn đợt, HO12       
  
Tôi đỡ cốc cà phê trên tay cô gái chạy bàn, khuấy tan đường rồi hớp một ngụm. Tôi thấp giọng hỏi :

 -  Hạc à, cậu định cư ở tiểu bang nào, vợ con bây giờ ra sao?

 Hạc kéo một hơi thuốc cuối cùng, dụi tàn vào gạt, rồi chậm rãi kể :

  - Tớ qua Mỹ giữa năm 1993 thuộc diện “đầu trọc”, họ đưa gia đình mình đến Arizona . Một Tiểu bang nằm trên dải sa mạc Nevada khô cằn sỏi đá! Trên máy bay nhìn xuống là những núi đồi cát đá bạt ngàn , những cây xương rồng đơn độc, đứng chơ vơ như những cánh tay gầy guộc vươn lên giữa bầu trời hực lửa hấp dẫn vô cùng . Nhưng khi đặt chân đến tiểu bang này thì thấy nản lòng làm sao! Nhiệt độ mùa hè nơi đây không dưới 110 độ F. Cái nóng khác hẳn với Sài Gòn, miền đất này không có độ ẩm nên khô khốc, da người không một giọt mồ hôi.  Ở ngoài trời, mình có cảm tưởng như đứng trước cửa lò nung gạch.     
 
Ðúng hai mươi ngày, sau khi ổn định chỗ ở, Hội bảo trợ tìm cho vợ chồng mình công việc may nệm xe hơ
i.  Ngày ngày đi làm bằng phương tiện xe buýt, mất hơn hai giờ đi về. Tối lại vào học lớp ESL học Anh ngữ.

Mình xót xa cho bà vợ lắm. Ở quê nhà, nàng đã khổ sở với chồng con từ khi ruộng đất vào Hợp tác xã, đầu tắt mặt tối mà vẫn không đủ ăn. Ở tại đất Mỹ nầy, làm việc phải chạy đua với thời gian. Từ 5 giờ sáng đến 10 giờ đêm, hết ở hãng lại vào trường học. Nhọc nhằn thể xác đến căng thẳng trí óc. Quả là một thử thách ghê gớm trong những năm tháng đầu.  Dầu vậy, vợ mình vẫn kiên cường chịu đựng, không rên rỉ, than van.
   
- Việc học hành của mấy cháu ra sao ? Tôi ngắt lời hỏi:

Khi đến Hoa Kỳ , cháu lớn ghi tên vào  đại học Cộng đồng (College)  . Thằng trai út vào High School. Dù bỏ học mấy năm lúc còn ở  Việt Nam, mình không ngờ, cháu lớn  học vượt bực. 
      
 Hạc ngưng kể, hớp ngụm cà phê cho thấm giọng :

- Khu mình ở, đa phần dân Mễ. Sát nách nhà mình là gia đình hai mẹ con Mỹ trắng. Người mẹ đã ngoài bảy mươi tuổi. Anh con trai tên Donald biết mình là gốc lính miền Nam nên có cảm tình ngaỵ Người mẹ, buổi đầu xa lạ, nhưng được người con trai kể về những năm tháng bị đày ải trong tù Cộng sản của các sĩ quan miền Nam, bà ấy dành hết cảm tình cho gia đình mình. Những đồ dùng còn khá tốt trong kho, bà cho khuân về cả. Nhờ vậy mà bọn mình đỡ phải tốn một số tiền mua sắm.          

Nhìn bên ngoài, Donald có vẻ vô tư, cởi mở, nhưng nội tâm lại có khá nhiều uẩn khúc. Chàng ôm mối hận tình mà suốt mười năm qua tâm hồn như bị đông cứng, không có bóng dáng một phụ nữ nào khiến tim chàng rung động. Donald đã lập gia đình hai lần. Lần sau cùng, vợ chồng có một sạp bán hoa và một warehouse thu mua hoa từ các nhà vườn rồi mang đi bỏ mốị.  Donald giới thiệu một người bạn học cũ và đề nghị với vợ cho hắn làm công việc giao hàng đến các sạp bán lẻ. Công việc buôn bán của hai vợ chồng mỗi ngày mỗi phát đạt.
 
Một hôm, Donald bắt gặp vợ đang làm tình với tên bạn khốn kiếp trong căn phòng sau sạp. Hai người ra tòa ly dị, con chưa có, tài sản chia ha
i.  Chồng lấy căn nhà, vợ chọn hai cơ sở làm ăn.   Từ đó, Donald dành hết thời gian chăm sóc mẹ già, biểu hiện một người con hiếu thảọ . Lảng vảng nơi đó hình ảnh thân thương của một gia đình Á Ðông rất hiếm thấy ở cái xã hội tự do cá nhân nầỵ  Mình cho đây là một sự  may mắn mới được gần gũi người láng giềng nhân ái.  Vợ chồng mình cũng dành khá nhiều tình cảm cho họ.
      
Những ngày cuối tuần, Donald
tình nguyện tập lái xe cho vợ chồng mình. Anh chàng rất tế nhị và cũng mang chất lính đầy mình, nghiêm nghị, kỷ luật và thẳng thắn. Nhờ thế mà bọn mình không gặp khó khăn khi thi lấy bằng láị xe.
 
Ðược biết Donald thích món ăn Việt Nam, vợ mình thường làm chả giò, hoặc nấu phở vào những ngày cuối tuần rồi mời anh ta dùng bữa với gia đình. Bà cụ thì mê món súp măng cua do bà xã mình nấ
u.  Mỗi khi cụ bị cảm lạnh là vợ mình nấu ngay một nồi súp mang sang bên đó. Tình cảm giữa hai gia đình mỗi ngày mỗi thêm khắng khít.
 
Donald lo chăm sóc mẹ và nuôi
trồng hoa phong lan. Những chậu hoa được bày trong khu nhà kiếng có cả máy điều hòa không khí và nước tưới tự động. Ðến ngày Tết Việt Nam  anh chàng mang biếu cho gia đình mình một chậu phong lan trổ hoa rực rỡ.
       
Donald còn giúp vợ chồng mình luyện giọng Anh ngữ. Dù công việc ở hãng, ở nhà bận rộn
, bà xã mình vẫn cố công học tập tiến triển khá nhanh, phát âm rất chuẩn và lưu loát. Có những đêm ở trường về khá khuya, người bạn láng giềng vẫn còn đứng đợi bọn mình ngoài sân, chàng hỏi thăm sức khỏe trong ngày và trao đổi một vài câu xã giao rồi mới vào nhà.
         
  Công ty may nệm xe hơi tuyển thêm công nhân, sắp xếp lại dây chuyền làm việc. Vợ chồng mình đang làm chung bỗng bị tách ra làm hai ca khác nhaụ
.  Nàng ca ngày, mình ca tối.  Vợ chồng chỉ gần nhau cuối tuần, năm ngày còn lại như cặp “Ngưu Lang Chức Nữ”. Giai đoạn nầy, đứa con út vào đại học xa nhà, ở trọ trong cư xá, thằng lớn thỉnh thoảng mới về thăm nhà cuối tuần, căn nhà trở nên vắng vẻ.

Vợ mình độ này có lẽ nhớ con nên trông bà xanh xao, phờ phạc hẳn đi .Vì vậy, mà bà bắt đầu chịu khó trang điểm kỹ càng hơn trước.
      
Cứ đến ngày sinh nhật của vợ mình là Donald không quên mang quà tặng đến nhà. Mình còn nhớ năm đầu tiên trên đất Mỹ, Donald là người khởi đầu tặng quà sinh nhật cho vợ mình bằng chiếc áo đầm màu xanh đậm. Năm kế tiếp là đôi giày khá đắt tiền. Anh chàng lịch sự đưa vợ chồng mình đi shopping, rồi khéo léo mời bà ấy chọn màu áo hoặc đo chân. Lần sinh nhật
sau cùng , Donald gây ngạc nhiên cho gia đình mình không ít. Một món quà khá độc đáo, chiếc lắc vàng tây trang trí bằng quả tim có gắn bốn viên kim cương nhỏ rất mỹ thuật.
       
Người ta bảo dân Mỹ theo chủ nghĩa thực dụng. Mình còn nhớ mang máng lời tuyên bố cuả một Phó Tổng thống Mỹ nào đó : “ Ðồng dollar ném đi luôn luôn có cột theo sợi chỉ!”. Với sự rộng rãi và tốt bụng của người bạn láng giềng, mình chẳng hề nghĩ đến một lợi dụng nào của họ và cũng không dám đem so sánh sự ưu ái đó với câu nói ví von trên. Cái món quà đắt giá như thế chỉ làm cho mình thêm bận tâm, bởi gia đình mình chưa có dịp đền trả công ơn của mẹ con họ. Riêng vợ mình thì nàng rất xúc động. Vài gịot nước mắt đã vô tình đánh rơi trước khi nàng kịp quay đi.
          
  
                                                          000      
Valentine’s Day, ngày lễ của Tình Yêu, mình dậy sớm hơn thường lệ, dự tính đi shopping mua một bình hoa hồng và một món quà rồi bày sẵn trên bàn trước khi vợ đi làm về. Mình rất thích bốn câu thơ của cậu  hồi còn trong tù, cậu đã sáng tác tặng cho bà xã cậu lần kỷ niệm 20 Năm Ngày Cưới :

"... Còn lại cho em, nào được những gì
Sự nghiệp tan hoang lao tù khốn khổ
Duy một trái tim món quà rất nhỏ
Ta tặng mình Ngày Cưới Hai Mươi Năm..".

        Mình viết sẵn bốn câu thơ ấy trên thiệp Valentine và không quên sửa “Ngày Cưới 25 năm” cho hợp với thời gian mà vợ chồng mình đã lấy nhau.  Mình hy vọng gây ngạc nhiên và mang lại niềm vui nho nhỏ cho vợ nơi quê người.
        
Thuở còn xuân xanh, nàng đã sớm làm vợ, rồi làm mẹ. Ở quê nhà, chiến tranh đã đốt cháy những mộng mơ đằm thắm. Trên đất tạm dung, tất cả tâm lực
dành đầu tư vào cuộc sống và tương lai của con cáị . Vợ chồng mình chưa có một ngày sống với nhau cho trọn vẹn. Mình chỉ biết tìm nguồn vui trong bổn phận, tạo điều kiện cho hai đứa con học hành thành đạt nơi xứ người.
 
Trên đường đi tới khu shopping, xe mình dừng lại tại ngã tư đèn đỏ.
 Một chiếc xe màu trắng hiệu Lincoln dừng phía trứơc, thấy bảng số, mình nhận ra xe cuả người bạn Mỹ láng giềng. Trong xe, Donald ngồi sau tay lái với áo veston màu xám. Ghế bên phải là một phụ nữ. Chiếc ghế cao che lấp cả người nàng, chỉ còn ló ra một phần cánh tay áo màu gụ và vành nón rộng vành kiểu Mexico .  Nhìn qua kính chiếu hậu, hình như Donald đã nhận ra mình.
 
Mỗi khi gặp vợ chồng mình là chàng giơ tay chào, miệng cười rạng rỡ. Lần nầy khác, Donald không được bình thường cho lắm. Ðèn hiệu vừa bật xanh, là hắn vọt xe phóng tớ
i.  Hắn lái xe rất vội vã để lộ sự mất bình tĩnh mỗi khi thay đổi làn xe (change lane).  Hai lần qua mặt là hai lần bị xe sau bóp còi cảnh cá Mình rất ngạc nhiên, một con người mực thước, kỷ luật như hắn mà lại vi phạm trầm trọng những điều rất sơ đẳng trong luật lái xẹ.
 
Bỗng, từ phía trước, tiếng thắng xe rít lên đột ngột, tiếp theo là một tiếng nổ đánh rầm của xe gặp tai nạn. Mình nhìn về hướng đó, hỡi ôi, chiếc xe trắng của Donald bị lạc tay lái đâm vào bức tường trên lối ra xa lộ. Mình tấp xe vào lề, vội vàng nhảy xuống tiếp tay cứu nạn.
 
Donald mắc kẹt dưới tay lái, đầu ngoặc sang một bên, máu tuôn từ đầu và miệng chảy dọc theo cánh tay áo vét
- tông nhuộm đỏ cả phần ngực trái.  Cánh cửa bên phải bung ra cùng với mảnh kiếng vỡ ngổn ngang, người phụ nữ nằm sóng soài bất động nửa trên xe, nửa bờ đường. Mình và vài người nữa kéo bà ấy ra khỏi xe. Dây quay mũ siết chặt cổ nàng, mình liền bứt đứt nó rồi gỡ chiếc mũ bị bẹp dí che cả khuôn mặt .
        
Cho đến bây giờ mình vẫn chưa quên được tâm trạng
mình lúc ấỵ  Như hàng trăm lưỡi dao bén ngọt xoáy nát từng mảnh quả tim mình khi khuôn mặt hiện ra. Cậu có thể đoán biết người đàn bà ấy là ai chứ ? Vợ mình ! Nàng mặc khá se sua, chiếc áo đầm dạ hội hở vai, một cái xách tay bằng da đắt tiền màu rượu chát. Tất cả đồ trang sức đều xa lạ, chưa lần nào mình trông thấy trong tủ áo của nàng.
     
 Mình nhận là người thân trong gia đình và yêu cầu mọi người
giúp đưa nàng lên xe mình chở đi cấp cứụ tại bệnh viện gần nhất.

Một giờ, rồi hai giờ đồng hồ nàng vẫn chưa tỉnh, bác sĩ cho biết nàng bị chấn thương đầu và cột sống. Tuy nhiên, bác sĩ ngập ngừng... có vẻ dè dặt, ông nói:   “Thành thật chia buồn cùng ông, cái thai ba tháng của bà, chúng tôi không thể cứu được”. 
         
Cái thai ! vợ tôi có thai ? Trong khoảnh khắc đất như sụp dưới chân mình. Ðầu choáng váng, hai bên thái dương giựt lên từng cơn như búa bổ, mình ôm đầu, tông cửa chạy ra khỏi phòng.
 
“Trời ơi ! Trời ơi !” Mình hét lên giữa thanh thiên bạch nhật :  

“Ba điên, ba điên thật sự rồi các con ơi !”       
 
Nhìn ra đường, dòng xe đang phóng tới vun vút, mình toan nhào người ra giữa lộ để tìm cái chết mới thoát được cơn đau đang giằng xé tâm can!
 Ðột nhiên, một nhân viên an ninh bệnh viện ôm chặt lấy mình rồi dìu vào phòng cấp cứu.  Người y tá chích cho mình mũi thuốc an thần, rồi vỗ về an ủi:   “Xin ông đừng buồn, bà còn trẻ, hy vọng ông bà sẽ có một cháu bé khác.”   
 
Lời an ủi của người y tá như luồng gió lạnh bất chợt đột nhập vào xương sống chạy lên tới não bộ khiến mình không kìm chế được những đợt rùng mình liên tiếp
, khiến mình bật khóc.
          
 Ðèn đã bật sáng dọc theo đại lộ trước bệnh viện. Cái thai
của vợ mình cũng vừa mới được trục ra. Cô y tá phòng sản phụ khoa mời mình đến chứng kiến bọc thai nhi trước khi bỏ vào một túi nylon. Mọi người lặng lẽ, nghiêm trang trước nỗi đau buồn của người cha mất con. Cũng may là cái thai chưa đủ ngày tháng nên đứa bé chưa rõ nét mũi lõ, tóc hoe, mắt xanh và không ai biết rằng mình đã cắt ống dẫn tinh sau khi ra tù !
          

   - Thế, hiện giờ hoàn cảnh gia đình cậu ra sao? Chị  Hạc vẫn khoẻ mạnh chứ ? Tôi  nôn nóng ngắt lời Hạc.   
  Cầm chiếc muỗng gõ gõ vào ly cà phê đã cạn, ngước nhìn lên trần nhà để nén xúc động, rồi Hạc chậm rãi nói với tôi:

 - Này Hạo Nhiên, xin cậu yên lặng nghe mình. Từ bao lâu nay tưởng rằng niềm đau của mình sẽ mãi mãi chôn kín trong tâm tư cho đến ngày nhắm mắt xuôi taỵ Năm tháng trong tù bọn mình có giấu giếm nhau điều gì đâu .   Hôm nay mình trút được nỗi u uất nầy, may ra thoát được cơn bung vỡ, có thể, trong một ngày nào đó sẽ xảy ra.  Mình không dám viết nhật ký, sợ con mình biết được lỗi lầm của mẹ chúng nó, sẽ gây cho tâm hồn chúng một vết thương trầm trọng. Nếu một mai mình ra đi sớm, cậu có thể viết lại chuyện nầy để làm bài học kinh nghiệm cho bạn bè đến sau.
         
- Hạc à , cậu đừng nói gở như thế. Không phải hoàn cảnh nào cũng giống nha
u.  Tôi nắm tay Hạc an ủi.
          
  Hạc đốt điếu thuốc, hít một hơi thật sâu trước sự nôn nóng của tôi
, rồi tiếp :
 
 
Sau khi giải phẩu hút máu trong sọ não, hai ngày sau vợ mình hồi tỉnh. Nàng chưa nói được, thỉnh thoảng nàng mở mắt nhìn lên trần nhà và để mặc cho nước mắt trào ra.  Mình càng dỗ dành, lệ nàng càng tuôn chảy làm ướt đẩm chiếc gối dưới đầu.  Người y tá thay chiếc khác nhưng gối lại đầy nước mắt. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời mình mới chứng kiến nguồn nước mắt của đàn bà dường như vô tận !
      
Nhớ lại những ngày tháng mình còn trong tù, bà ấy đã từng ăn khoai sắn nhịn cơm cho con, đã phải ăn cháo thay bữa dành tiền làm lương khô tiếp tế nuôi chồng. Bỗng lòng mình quặng thắt nước mắt trào ra làm ướt đẫm ngực áo nàng. Nỗi giận hờn, ghen tuông trong lòng bỗng dưng biến mất. Mình ôm chặt lấy nàng cố truyền chút hơi ấm.
 
Người nữ y tá trực yêu cầu mình rời xa giường bệnh. Cô ta đẩy đầu mình ra khỏi ngực vợ mình. Bất chợt, vợ mình mở mắt, đôi môi mấp máy hình như nàng muốn nói gì. Mình vội đặt tai sát miệng nàng đang thều thào:     

“Anh ơi ! Xin hãy tha thứ cho em. Con ơi !  tha thứ cho Mẹ..!” Chỉ nói được chừng ấy rồi nàng lịm đi
   
Bà ấy qua đời trong đêm hôm đó. Cái giây phút tận cùng cô đơn của người chồng có lẽ là lúc nầỵ

Nàng ra đi như mang theo cả tâm hồn mình. Những kỷ niệm thân thương nhất của thuở ban đầu yêu nhau cứ cuồn cuộn đổ về từng đêm. Rồi hình ảnh xanh xao, ốm yếu của nàng ngày xưa, đơn độc trên chiếc xe đạp vượt qua con đường xuyên rừng già đầy muổi mòng ve vắt thăm nuôi chồng là những nhát dao cắt ruột mình . Hình ảnh đó cứ bám riết tâm não mình hàng năm trờị
 
Hạc ngưng kể, hớp ngụm nước trà. Khuôn mặt chàng bỗng nhiên đanh lại, chụp lấy bàn tay tôi lắc
mạnh :

Hạc thì thầm như người mất trí :  “Thôi, để hồn bà ấy yên ổn và tâm tư mình đỡ phần xót xa, quên hết !”
 
Bất giác Hạc hét lên:   “Quên hết
!  Quên hết  ! ” 
       
Mọi người nhìn Hạc với ánh mắt
ngạc nhiên đầy  khó chịụ. Tôi vội vàng đứng dậy trả tiền café rồi ôm vai Hạc vỗ về:           
 
- Cậu mệt rồi, mình cùng ra ngoài hít thở chút không khí trong lành.   

Tôi dìu Hạc đến bóng mát dưới tàng cây bên lề đường. Cơn rối lọan tinh thần vừa qua dường như hút hết cả sinh lực của Hạc. Khuôn mặt xanh xao bây giờ tái hẳn đi và đôi mắt tựa kẻ mất hồn.
 
Ðể đánh động tâm lý hầu vực dậy tính kiên cường của bạn trong lúc nầy, tôi nhớ đến hai đứa con trai Hạc là nguồn hy vọng duy nhất còn lại của chàng. Tôi vỗ vai Hạc hỏi :    
 
-
Nầy Hạc, hai đứa con của bạn hiện giờ ở đâu ?       

Ðột nhiên, mắt Hạc sáng hẳn lên , hắn bảo :
      
 - Thằng Huân, con trai lớn của mình tốt nghiệp kỹ sư điện hạng tối ưu, được Công ty Lockheed Martin tuyển chọn, cấp học bổng lấy bằng master và ký hợp đồng làm cho họ 3 năm
, bây giờ nó vẫn tiếp tục làm cho hãng đó. Tuần này mình qua thăm nó, ở chơi ít ngày với cháu . Còn hằng út Hân theo đại học y khoa bên Arizona cũng sắp ra trường..

 Từ ngày bà ấy bỏ mình ra đi, trên đời nầy chẳng còn điều gì để mà thiết tha, ngoại trừ việc học hành của hai đứa con. Người ta bỏ hút thuốc, tớ lại càng thích hút nhiều hơn. Hình ảnh ngày tang lễ của bà ấy cứ lởn vởn mãi trong tâm trí mình. Khi thì luyến tiếc, hối hận, lúc lại giận hờn, phẫn uất. Trong mỗi loại tình cảm, loại nào cũng thay nhau hành hạ mình !

Hạc châm thêm một điếu thuốc, kéo một hơi dài, phà khói lên tàng cây, Hạc nhìn tôi hỏi:

- Tớ nghe Hạo Nhiên định cư tại San Jose, thuộc tiểu bang California phải không ?
- Vâng, ngay từ ngày đến Mỹ, tôi gật đầu trả lời.
- Bao giờ Hạc về lại bên đó ?
Tôi hỏi :
-  Ngày mai.
         
  Ðến đây, hai người bắt tay nhau từ biệt. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng, quên cả việc hỏi xin số điện thoại của nhaụ
                                                             000

Mất tin tức về  Hạc trong  thời gian khá lâu.  Một hôm, tôi đọc trên tờ đặc san của Tổng hội Cựu Tù Nhân Chính trị Hoa Kỳ có mục phân ưu như sau:
    
Nhận được tin buồn thân phụ của Kỹ sư Hoa
̀ng  Minh Huân và Bác sĩ Hoàng Minh Hân là Cựu Ðại úy QLVNCH : HOÀNG MINH HẠC đã tạ thế vào lúc 2 chiều ngày 20 / 12 / 2016 tại bệnh viện Phoenix , Arizona , hưởng thọ 71 tuổi . Toàn thể Khu Hội CTNCT Hoa Kỳ chia buồn cùng KS Huân, BS Hân và tang quyến. Nguyện cầu hương linh chiến hữu Hoàng Minh Hạc sớm về cõi Niết Bàn .”
   
Tôi buông tờ báo thở dài :         
 
 “Thế là xong một đời người
. Hạnh phúc lứa đôi ở với Hạc dù trong cảnh đói khát tại quê nhà.  Hạnh phúc lại tàn nhẫn vụt bay trong cuộc sống tràn đầy vật chất nơi đất lạ quê người .”      
 
Tôi thì thầm như nói với người đang đối diện: 
   
 Hạc ơi, mình mừng cho cậu đã đạt được ý nguyện với hai đứa con ăn học thành tài trên đất tị nạn làm rạng danh cho cộng đồng người Việt hải ngoại.  Mình nguyện cầu hương linh cậu và vợ cậu sớm được siêu thoát và cùng nhau đoàn tụ nơi miền Tiên cảnh, nơi ấy mọi linh hồn đều trong sáng và an lạc!”
     

  Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích   

   (Tác giả gửi đăng)

 

   © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT