DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Mượn_ Giáo Già

E-mail Print
 
                      

Không còn gì khi em đứng đây

Cho em mượn tạm bậc thềm nầy

Nhà vắng mưa rơi và cửa đóng

Gõ hoài không mở cửa đêm nay

 

Em vẫn đứng nhìn cánh cửa nâu

Của căn nhà vắng đã rất lâu

Người đi vắng hết còn nhà trống

Sao nỡ đóng cho em lạnh đêm thâu

 

Chỉ đứng bên ngoài nhìn vào thôi

Em đã thấy hết hạnh phúc rồi

Tuy nhà vắng nhưng niềm vui ẩn hiện

Nhìn đăm đăm  và  em ngậm ngùi

 

Tưởng như căn nhà của chính em

Hạnh phúc nơi bình hoa sáng lên

Khung ảnh trên tường tình yêu đó

Lan ra bên ngoài giá lạnh đêm đêm

 

Em đứng đã lâu như tình sầu

Ngọn đèn chong sáng hoài đêm thâu

Cho em mơ màng nhìn hạnh phúc

Của mình hay của ai đã úa mầu

 

Mưa đã rơi rồi đêm biết không

Bóng tối nhoà đi những chập chùng

Cánh cửa nhà vẫn còn khoá chặt

Sợ tràn đi hạnh phúc mênh mông

 

Cho em đứng thêm một chút thôi

Cho em khung trời cũ qua rồi

Cho em cùng mưa khóc ngoài cửa

Ngọn đèn chong vẫn sáng xa xôi…

 

Cao Thanh Tâm

10272018

Hình như Sang vẫn quanh đây

Bóng anh như vẫn còn say tiếng cười

Thềm nhà như vẫn có người

Bước qua bước lại mỉm cười với em

Hình như em thấy bóng rèm

Lung lay theo gió vuốt mềm đôi tay

Vuốt từng ngọn tóc gió bay

Sang Tâm chung bóng áo dài đong đưa

Lung lay bóng nắng xế trưa

Ấm như hơi thở cho vừa lòng nhau

Mát như tiếng gió qua đầu

Vào xuân con én ngọt ngào gọi em

Cho em mượn tạm bậc thềm

Hình xưa bóng cũ ấp mềm đơn côi

Cho em đứng một chút thôi

Bước đi lặng lẽ cho rồi ngày qua

Không gian vào cõi ta bà

Ba sinh hương lửa người xa khuất rồi

Giáo Già / 10272018

 

Hương Xưa

Mắt trong em ngước nhìn tôi

Má hồng tóc gợn viền môi ửng hồng

Gió lơi vạt váo ru nồng

Nụ cười ý vị như dòng sông qua

 

Môi em nở đoá mặn mà

Cho ta thoáng lặng trong tà tím hây

Lung linh nắng gợn tóc gầy

Sợi dài sợi ngắn ủ đầy niềm riêng

 

Giấc trần gối mộng du miên

Hương hoa thoảng cả một miền hoang vu

Chân trời phiêu bước lãng du

Bên đường góp lá chiều thu rụng về

 

Trăm năm ai nói nguyện thề

Mà hoa rộ giữa sơn khê mặn nồng

Em đi

giữa phố

lập đông

Ta về

ngầy ngật

luyến dòng Hương xưa…

Nhiên Hạ

10252018

 

Trôi qua

Say trà hay say dáng thơ

Say trong lặng lẽ ơ hờ mà duyên

Như kinh vô tự nhiệm huyền

Sắc Không Không sắc tọa thiền ngồi say

Tâm an vỗ một bàn tay

Cột cao phướng động bóng ngày trôi qua

Giáo Già / 10272018

 

Trôi qua ngày tháng trôi qua

Linh Phong* phướng cũ phương xa ủ cờ

Lưu vong trôi dạt be bờ

Xứ người lượm nhặt tôn thờ đá hoa

Khi an khi động cũng ta

Chẳng trà chỉ rượu

hoan ca

rã rời

*Linh Phong cổ tự

Giáo Đá / 10312018

 

Hình xưa bóng cũ đứng ngồi

Một tay ai vỗ tiếng đời quạnh hiu

Hai tay vuốt ngón mỹ miều

Thấy như mất bóng nắng chiều nhấp nhô

Lui cui bóng Má ra vô

Hình Ba lặng lẽ bên tô đọt mì [Giáo Đá?]

Mương Khai lối cũ còn gì

Xuồng ba lá Má bơi đi không về

Từng năm từng tháng ê hề

Thời gian trôi mãi bộn bề mồ hôi

Giáo Già / 11012018

 

Cội Nguồn

 

Trà ngon một cốc xin mời

Nhâm nhi từng giọt lệ đời lưu vong

Uống đi cho mát tâm trong

Cho quên phiền não bên dòng sông xưa

 

Giáo ngồi xếp đá vẽ mưa

Vẽ tình vong quốc ru đưa phận mình

Đố ai hoạ được lời kinh

Một bàn tay vỗ

một mình

mình nghe!

 

Sương khuya lấp lánh bên hè

Tình trong gió thoảng đi về biệt tăm

Phướng nào lay động chân tâm?

Sắc nào bám cả hồng trần đá hoa?

 

Chân như rộ mãi nét ngà

Sắc không không sắc như là sắc không

Tâm hằng chuyển giữa núi sông

Đi về trú giữa nắng hồng mà say

 

Hoan ca chỉ khoảnh khắc này

Vui trong thơ hoạ nét đầy tương giao

Khởi từ vỗ tiếng vui chào

Đá xây cao tận luỷ hào tâm nhiên!

 

Vung tay khắc một nét thiền

Xoáy trong hoa đá trà miên dịu nồng

Vui tình đẹp mãi non sông

Đá hoa trà rượu bổn nồng se duyên

 

Uống đi cho trọn lời nguyền

Để nghe tình nước uyên nguyên đẫm tràn

Giọng tình dẫu có trà khan,

Hương trà vẫn thắm

cội vàng nguyên xưa

 

Gió reo lay lắt ngọn dừa

Trà thơm trí tịnh ru đưa cội nguồn.

 

Nhiên Hạ

10312018

 

Má ơi càng nhớ càng thương

43 năm sống đoạn trường tân thanh

Thời gian mỗi lúc một nhanh

Cháu con xa cách cũng đành biết chi!

Hạc vàng chở Má nói gì?

Ở cho có đức rồi đi về trời!

Giáo Già /11022018

Đại gia đình Nguyễn Ngọc Huy

    © Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.

    © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT