DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Hồi Ký: Cuộc Chiến Chưa Tàn (11)_Trần Nhật Kịm

E-mail Print

                                                                         Image result for CUỘC  CHIẾN  CHƯA  TÀN

11.

Chinh Nghia

           Sau ngày đất nước thống nhất, mở đầu một nền độc lập toàn diện, Kim mới hiểu thế nào là nỗi lo sợ mỗi khi có tiếng gõ cửa, dù bất kể là ngày hay đêm.  Không giống tiếng gõ cửa trước đây, dù của người lạ mặt tới thăm, cũng mang đến những giây phút vui cho chủ nhà.

            Anh đang mải miết tu sửa mấy món hàng vừa mua để kịp bán vào buổi chợ ngày mai, chợt nghe tiếng vòng xích quấn quanh hai cánh cổng sắt khua vang.  Anh nhìn ra cửa, một cô mặc quần áo bộ đội đầu đội nón cối đứng đợi.  Tim anh đập mạnh, tự hỏi không hiểu có gì xẩy ra đây.  Anh vẫn ngán những hình ảnh "áo vàng nón cối", biểu tượng của pháp lệnh nhà nước, hay những khuôn mặt chưa quen tới thăm.  Chiếc nón cối đã lấy ra khỏi đầu, để lộ khuôn mặt thật trẻ.  Anh chưa gặp cô lần nào, không biết cô tới có việc gì.  Anh quả như cá nằm trong giọ, nơm nớp lo sợ mỗi lần ngư phủ mở hom.  Anh quay ra bảo vợ:

            -"Có cô bộ đội ngoài cửa, em xem có chuyện gì không?"

            Vợ anh đứng dậy, trả lời:

            -"Ðể em ra xem."

            Nàng bước nhanh ra cửa, hai người trao đổi nhau những gì anh nghe không rõ.  Nàng mở cửa, cô bộ đội bước vào sân, anh tự nhủ hẳn có chuyện gì đây.  Vợ anh đang quấn vòng xích cửa, nàng nói vọng vào:

            -"Con cậu Năm ở quê đó anh."

            Kim thở phào như vừa trút được gánh nặng.  Kể từ ngày gọi là "giải phóng miền Nam", anh thường trải qua những giây phút đứng tim như thế này.  Nhà nước đã thay đổi hành động trong câu nói, không còn là "lá lành đùm lá rách," là "tình nghĩa đồng bào," là "tình anh em ruột thịt."  Nhà nước bảo các anh, những người bảo vệ mảnh đất tự do miền Nam trước đây, có nợ máu với nhân dân.  Anh hiểu vì mang nợ, nên họ có thể đến đòi bất cứ lúc nào.  Nhiều lần anh tự hỏi, tại sao lại có món nợ, một áp đặt vô lý như thế này, và nhà nước trả lời, đó là chính- nghĩa.  Anh đã hiểu và nhận ra đó là thứ "chính-nghĩa của kẻ có bạo lực."

            Cô đã bước lên thềm nhà, Kim đứng dậy chờ:

            -"Chào anh."

            Kim thường nghe vợ anh nói cậu năm có người con gái duy nhất trong gia đình, cô là út, cũng đi bộ đội.  Mấy tháng trước, anh đã gặp người anh của cô, được giải ngũ vì mang bệnh nặng, không còn khả năng phục vụ trong quân đội, và bây giờ gặp cô em.

            -"Chào cô."

            Vợ anh lên tiếng hỏi cô:

            -"Em tới đây lâu chưa mà bây giờ mới tới tìm anh chị?"

            -"Ðã gần tháng nay.  Sở dĩ hôm nay mới tới thăm anh chị và các cháu vì em phải nằm bệnh viện Sài-gon.  Hôm nay đã khá, em xin xuất viện, nên mới tới thăm anh chị."

            Vợ anh kéo cô ngồi xuống ghế cạnh nàng, rót nước cô uống, nàng hỏi tiếp:

            -"Em làm sao phải vào bệnh viện, trông em còn xanh lắm, chưa khoẻ hẳn đâu."

            -"Em bị thương trong trận phục kích tại Campuchia.  Em may mắn chỉ bị thương.  Bệnh viện bên đó không đủ phương tiện nên chuyển em về đây điều trị."

            -"Em bị thương có nguy hiểm không, tình trạng sức khoẻ của em hiện giờ ra sao?"

            -"Em bị mảnh vào bụng, phải giải phẫu.  Trong khi giải phẫu em bị nhiễm trùng, vì vậy vết thương trở thành nguy hiểm.  Bác sĩ bệnh viện Sài-gon cho hay em không còn khả năng chiến đấu, nên đợi ngày giải ngũ."

            -"Em xuất viện rồi hiện giờ ở đâu?"

            -"Bác sĩ bảo em còn yếu, nhưng bệnh viện rất thiếu thốn nên em xin xuất viện, và hiện giờ em đang ở hậu cứ.  Ðợi sức khoẻ khá một chút em sẽ về quê."

            -"Ngoài nhà cậu mợ đã hay em bị thương chưa?"

            -"Em sợ bố mẹ em lo lắng, nên khi về đây em chỉ báo cho nhà hay em bị bệnh, nên vào điều trị tại bệnh viện Sài-gon."

            -"Em viết thư về cho nhà hay đi.  Hay để chị viết thư về cho cậu mợ.  Còn về phần em, chị nghĩ em đến ở với anh chị và các cháu cho vui.  Về hậu cứ cũng phức tạp, nhất là không có ai săn sóc.  Em còn phải đi tái khám không?"

            -"Em phải trở lại bệnh viện sau một tháng, nhưng em ở đây chỉ sợ làm phiền anh chị."

            -"Cũng chẳng có gì là phiền.  Chỉ có điều anh chị không thể chu tất cho em như trước đây.  Chỗ nằm em không lo, có phòng riêng cho em.  Còn ăn uống, nhà có gì ăn nấy, em đừng quan tâm.  Ðiều cần nhất là em phải dưỡng sức cho chóng khỏe lại."             

            -"Ðược ở với anh chị và các cháu là em vui lắm rồi.  Em chỉ sợ sẽ là gánh nặng cho anh chị thôi."

            -"Em cứ yên tâm ở đây.  Chị sẽ viết thư để cậu mợ hay là em ở đây với anh chị."

            -"Vậy chị viết thư cho bố mẹ em biết, nhà sẽ yên tâm hơn khi em ở với anh chị."   

            Vợ anh đứng dậy đi lo chỗ nằn cho cô em, còn lại Kim với cô, anh hỏi:

            -"Em có nhận được thư của anh cả em không.  Khi vào đây cậu ấy yếu lắm, không hiểu hiện giờ sức khoẻ ra sao?"

            -"Như anh biết sau Tết Mậu Thân, vì tấn công toàn diện miền Nam, quân số thiệt hại quá nặng, việc gọi nhập ngũ rất gắt gao.  Sẵn người ốm yếu, lại vất vả khi vượt đường mòn Hồ-chí-Minh, nên vào đến trong Nam anh em ngã bệnh.  Tới mùa hè đỏ lửa, anh em bị thương nhưng không được về nhà vì đơn vị tiếp tục đánh phá miền Nam.  Nhà cũng bặt tin anh em , tưởng anh đã tử trận.  Sau khi chiếm xong miền Nam, gia đình nhận được thư mới hay anh em bị bệnh phổi nặng."

            Kim nhớ khi cậu ở đây chơi với gia đình anh, bệnh ho của cậu khá nặng, anh đưa đi bác-sĩ tư được biết cậu phải điều trị lâu ngày, và không được làm việc nặng nhọc.  Bây giờ trở về, cậu không giúp ích được gia đình mà còn là một gánh nặng cho mọi người.

            -"Anh không hiểu tại sao em phải nhập ngũ.  Vừa là gái lại là con út trong gia đình có cha mẹ già yếu, hơn nữa đã có anh đi bộ đội?"

            -"Những năm sau mùa hè đỏ lửa, nhà nước như muốn dốc toàn lực mong chiếm cho được miền Nam, nên tình trạng gọi nghĩa vụ ráo riết hơn.  Số thanh niên tại mỗi địa phương phải đạt con số do trung ương đề ra.  Lúc đầu em cũng không chịu đi trình diện vì bố mẹ em gìa yếu.  Bố em lại đau ốm luôn, nhà không có ai săn sóc.  Họ tới thúc dục hàng ngày em cũng không đi, sau đó em phải đi vì họ dọa cắt nhu yếu phẩm của gia đình."

            -"Em có được huấn luyện kỹ càng trước khi vào Nam không?"

            -"Chúng em được huấn luyện cấp tốc, gọi là biết xử dụng súng cá nhân, hy vọng sẽ học hỏi thêm trong thực tế."

            -"Anh không hiểu sao những ngày đầu bộ đội vào đây, mọi người đều nói một cách thiếu thành thực về đời sống tại miền Bắc như nhà cao tầng, đời sống kỹ thuật cao…"

            -"Ðấy là những đợt học tập trước, mọi người phải nói tốt nói hay cho xã-hội chủ-nghĩa.  Ðợt em đi đã cận ngày, với những thành qủa chiến thắng, chúng em được học tập lại, là khi vào miền Nam hãy nói đúng nói thật với người miền Nam về đời sống thiếu thốn của miền Bắc.  Học tập còn nhấn mạnh:  chúng ta có đói, có khổ, có thiếu thốn vật chất thật nhưng chúng ta là kẻ chiến thắng.  Vì vậy anh không khỏi ngạc nhiên, chỉ một thời gian ngắn mà hai câu nói mâu thuẫn nhau."

            Vợ anh trở lại bàn, nàng hỏi cô em:

            -"Em có ý định gì sau khi giải ngũ.  Ở lại miền Nam hay trở về quê?"

            -"Em rất muốn ở lại trong này, nhưng một điều làm em suy nghĩ là nơi đây em chỉ có chị là người thân, sức khoẻ của em chưa biết thế nào.  Tình trạng kinh tế của anh chị hiện giờ cũng không khá gì, nếu em ở lại chỉ làm khổ anh chị thêm."

            -"Theo chị nghĩ, tình trạng đói khổ là chung cho cả nước, dù sao ở lại đây đời sống vẫn dễ chịu hơn.  Miền Nam bị xụp đổ, nhưng tinh thần vẫn là miền Nam cũ, khó có thể tẩy xóa được ý tưởng tự-do.  Còn nếu em về Bắc thì sao?"

            -"Nếu không ở lại đây được trước sau gì em cũng phải về quê. Chưa về quê nên chị chưa hiểu được đời sống khổ cực như thế nào.  Một việc làm duy nhất là trở lại với ruộng vườn.  Em không quản ngại vất vả, vì em cơ cực từ khi còn bé, đã biết chan bát cơm bằng những giọt mồ hôi.  Vào tuổi còn đi học,em đã phải tham gia thi đua sản xuất.  Nhưng với bệnh trạng, sức khoẻ của em hiện giờ, trở lại với công việc cực nhọc cũ, liệu em sẽ còn sống được bao lâu nữa.  Hay cũng giống như anh cả em, dù bệnh nặng vẫn phải lao động, vì trước mắt cần phải có miếng ăn để sống."

            Kim thấy vợ anh bùi ngùi, như xúc động mạnh trước hoàn cảnh đáng thương của người em họ, giọng nàng bỗng trầm xuống như an ủi, vỗ về:

            -"Em hãy quên chuyện ở hay về, lúc này em cần phải dưỡng bệnh.  Anh chị có thể lo cho em được, chuyện gì sau này sẽ tính."

            Kim không ngờ đời sống người dân miền Bắc xuống đến thế, nhất là quê vợ anh, một huyện sát cạnh Hà-nội nổi tiếng là giầu có.  Anh nhớ trong bữa ăn tiếp người anh họ vào thăm, anh ấy nói:  "dân Hà-nội chứng nào tật ấy, vẫn khoái ăn sang…" Kim đã châm lời:  "chả cứ gì dân Hà-nội, dân nào mà chẳng thích ăn sang."  Người anh họ bỗng cười lớn, Kim tưởng anh ấy đồng ý với câu nói của mình, nhưng anh ấy bỗng đổi giọng: "Tôi có nói dân Hà-nội thích ăn sang đâu, mà bảo họ ‘khoái ăn sang’ là ‘sáng ăn khoai’ đấy chứ…" Mấy tháng trước nghe câu nói đó, và bây giờ biết hoàn cảnh này.  Vậy nhà nước có ý-định gì khi đưa ra chính sách "sẽ đưa miền Nam tiến mau, tiến mạnh, tiến kịp với miền Bắc Xã-hội Chủ-nghĩa."    

                      

© Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.
 © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  
(Trich Hồi Ký : Cuộc Chiến Cgiả hưa Tàn Của Tác Giả Trần Nhật Kim  gửi đến BBT)
  Đọc các bài liên quan của cùng tác tại đây.
 

           

 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT