DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Ngày Của Mẹ, Cha Việt Thứ 43 Ở Mỹ_Vi Anh .

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                        Image result for Ngaỳ lễ Mẹ
Ở Mỹ theo phong tục tập quán, năm nay 2018 Ngày của Mẹ nhằm Chủ Nhật 13 tháng 5 và Ngày của Cha vào Chủ Nhật 17 tháng 6. Còn theo người Mỹ gốc Việt ngày của Mẹ, của Cha năm 2018, là Ngày của Mẹ và của Cha thứ 43 trong hành trình tìm tự do và được định cư nơi đất lành, đất hứa là nước Mỹ. Ca dao Việt Nam, túi khôn muôn đời, kho tàng văn học bình dân bất hủ của dân tộc Việt có câu người Việt hồi nhỏ thường có học: “Công cha như núi Thái sơn, Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra; Một lòng thờ mẹ kính cha, Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.” Nên lớp trẻ Mỹ gốc Việt nói riêng và Việt Hải Ngoại nói chung vẫn nhớ, nhớ mẹ cha mình, nhớ Mẹ Việt Nam, Tổ Quốc VN còn đang nằm trong gọng kềm độc tài đảng trị toàn diện của CSVN.

Thực vậy, một, Ngày Của Mẹ của Cha năm thứ 43 này cho thấy lớp trẻ chẳng những nhớ ơn cha mẹ mà trả ơn cha mẹ bằng hành động hàng ngày để tạo nên sự thành đạt cho mình và gia đình. Đã biến tục ngữ VN thành hiện thực, con hơn cha nhà có phước, sau hơn trước đất nước có phần. Đã nhớ ơn gia đình cha mẹ đã sinh thành, dưỡng dục, và tạo cho mình cơ hội tiến thân ở Miền Đất Hứa là Hiệp Chủng Quốc Hoa kỳ vạn lần tốt đẹp hơn ở nước nhà thời CS thống trị. Đó là những người cha, người mẹ Việt Nam đầu tiên vượt bao gian nguy, khó khổ, thừa chết thiếu sống đưa gia đình đi tỵ nạn CS ở hải ngoại. Theo lẽ vô thường của sự sống những người cha mẹ ấy bây giờ chắc cũng không còn nhiều lắm. Nên đây là cơ hội tốt để lớp trẻ thấy được hiện thân của công ơn trời biển của những người cha, người mẹ đã hy sinh đưa con cái đến bến bờ tự do, đã quên mình nơi quê hương mới để lo cho con cái – là lớp  trẻ Việt hải ngoại -- được như ngày hôm nay.

Để trả ơn cha mẹ bằng thành đạt, lòng hiếu thảo, thiết tha với gia đình. Dù có bi quan và khiêm tốn sắc tộc thế mấy đi nữa, cũng thấy lớp người hậu duệ của những bậc cha mẹ thuộc thế hệ thứ nhứt của những người Việt tỵ nạn CS, không thua sút bất cứ sắc tộc nào đã nhập cư vào các siêu cường Tây Phương hàng thế kỷ trước.

Đã trả ơn cha mẹ bằng gắn bó thiết tha với gia đình hơn lẽ sống của mình nữa. Văn minh VN lấy gia đình làm gốc và tán trợ sự thuần nhứt của gia đình. Gia đình VN vẫn phát triển hài hoà trong lòng văn minh Tây Phương. Gia đình tự nó là một nhóm xã hội (social group). Theo nhân chủng học và xã hội học, bất cứ nhóm xã hội nào cũng có sự lãnh đạo mới mưu cầu được hạnh phúc và thăng tiến cho gia đình con cái. Nhóm xã hội gia đình VN, người cha thường đóng vai trò lãnh đạo thực hiện, thiên về lý trí, thực tiễn, đòi hỏi con cái phải hoàn thành nhiệm vụ của gia đình. Do đó người cha tỏ ra cứng rắn với con cái và ít được con cái thân tình như đối với mẹ. Còn người mẹ đóng vai trò lãnh đạo hoà hợp, tạo sự thông cảm chung, hạnh phúc, êm ấm chung cho gia đình nên được lòng con cái hơn người cha. Hai thể thức lãnh đạo này không xung khắc nhau mà bổ túc cho nhau, làm gia đình VN phát triển tốt trong xã hội Tây Phương và giúp cho lý do lớp trẻ VN thăng tiến nhanh trong xã hội các quốc gia định cư cách nước nhà có nơi nửa vòng Trái Đất.

Hầu hết thế hệ thứ nhứt quên mình, ban đầu để dĩ vãng ra sau, hướng về tương lai phía trước, lo cho gia đình thăng tiến. Tướng lãnh Quân Lực VNCH không ngần ngại đi làm người lau cửa sổ các building, người quản lý nhà hàng như Tướng Đồng văn Khuyên giỏi tiếp liệu, tiếp vận các tướng lãnh Mỹ rất phục. Nghị sĩ, dân biểu VNCH đi bán xăng, bán tiệm rượu, làm thợ nhà in, thợ lắp ráp điện tử. Công chức cao cấp đi cắt chỉ, ủi đồ, cắt cỏ, làm móng tay, làm mặt trong thời kỳ chân ướt chân ráo. Làm với tất cả lòng tận tụy, với sự hiểu biết và tin tưởng nơi lớp trẻ tiến lên, tiến thân.

Còn con cái thì dầng công (làm đổi công) nhau xây đắp đại gia đình theo truyền thống dầng công trong làng xã VN. Ban đầu nhà chỉ có một chiếc xe, đôi ba anh chị em chia giờ nhau đi và đưa rước nhau. Anh học ra trường tiếp cha mẹ đóng tiền trường cho em đi đại học cao hơn. Cả nhà chung đậu tiền cho người anh mua căn nhà đầu tiên và anh  tiếp tay các em  mua căn nhà hay sang căn tiệm mới. Việc dầng công đó là một truyền thống trong xã thôn VN, như dầng công lợp nhà, dầng công cấy, gặt lúa.

Hai, Ngày Của Mẹ của Cha thứ 43 này cho thấy lớp trẻ có tưởng nhớ đến Mẹ VN đang gặp vô vàn khó khăn trong gọng kềm CS Hà nội. Lớp trẻ trả lời bằng hành động câu hỏi tại sao mình đến đây ở hải ngoại để có cơ hội tiến thân vạn lần tốt đẹp hơn những người đồng trang lứa trong gọng kềm CS. Sau 43 năm, trái với mối lo sợ lớp trẻ Việt hải ngoại bị mất gốc, chẳng thiết tha gì với  đất nước và đồng bào trong nước. Trái lại  nói sao hết những đóng góp lớn lao của lớp trẻ Việt trong cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Quốc tế vận của Việt Nam Hải Ngoại khó có thể thành như ngày hôm nay nếu không có bàn tay, khối óc, con tim của lớp trẻ. Về pháp lý, giương cao ngọn cờ VN nền vàng ba sọc đỏ ở hải ngoại. Đưa vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền VN vào Quốc Hội Liên Âu, Mỹ, Canada nhờ hoà nhập sâu sát rõ đường đi nước bước hành lang quyền lực của chánh quyền của quốc gia định cư. Về phong tục, đóng góp tích cực trong các lễ hội văn hoá, chánh trị. Lễ Tưởng niệm Ba Mươi Tháng Tư Quốc Hận ở các thành phố có cộng đồng người Việt khắp ba châu, Diễn hành Văn Hoá Việt  trước Liên Hiệp Quốc  nơi nào cũng có sự dấn thân tích cực - từ tư tưởng đến hành động -- của thế hệ trẻ nối gót theo cha anh. Hầu hết các lễ tưởng niệm, thắp nến, hội thảo, phổ biến, dựng tượng đài tử sĩ Việt  Mỹ, thuyền nhân, vận động không đi VN, không gởi tiền về trong nước tháng Tư và Tháng Năm, đi biểu tình ở Genève chống CS vi phạm nhân quyền đều có sự đóng góp của tuổi trẻ gốc Việt.

Cả chục năm rồi đánh giá về thế hệ có tuổi và lớp trẻ Việt hải ngoại, chính CSVN cũng phải công nhận qua lời của chính Thứ Trưởng Ngoại Giao của CS Hà nội Nguyễn Phú Bình sau khi bang giao và giao thương được với Mỹ: “Trong số gần 3.000.000 người Việt Nam sinh sống định cư ở nước ngoài, ước tính có khoảng 300.000 người được đào tạo ở trình độ đại học và công nhân kỹ thuật cao, có kiến thức cập nhật về văn hoá, về khoa học, công nghệ, về quản lý kinh tế. Trong đó có nhiều người đạt vị trí quan trọng trong các viện nghiên cứu, trường đại học, bệnh viện, công ty kinh doanh của các nước, và các tổ chức quốc tế. Tiềm lực khoa học và công nghệ của các thế hệ người Việt Nam ở nước ngoài không ngừng phát triển. Trong đó, một thế hệ trí thức mới người nước ngoài gốc Việt đang hình thành và phát triển, nhất là ở các nước Bắc Mỹ, Tây Âu, và Châu Đại Dương. Đội ngũ này tập trung ở nhiều lãnh vực khoa học chuyên ngành và kinh tế như tin học, viễn thông, điện tử, vật liệu mới, chế tạo máy, điều khiển học, sinh học, quản lý kinh tế, ngân hàng, chứng khoán, v.v...”

Ba, cảm nghĩ sau cùng của Ngày Của Cha Của Mẹ năm thứ 43 năm nay là một niềm vui về thế tất thắng của tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Cách đây cả chục năm những người mẹ, người cha, những con, những cháu là dân chân ướt, chân ráo, bây giờ đã thành một thế lực lớn mạnh thế nào rồi. Những quân dân cán chánh chủ gia đình tỵ nạn CS  nếu đã qua đời cũng yên lòng, ngậm cười nơi chín suối. Hồn thiêng sông núi VN vẫn yên tâm tiến trình tự do, dân chủ, nhân quyền VN là một qui trình không thể đảo ngược được. Tương lai sáng lạn cho một nước VN không CS nhứt định phải đến, đó là chân lý tiến hoá, là định luật sống, thế lực CS phản động không thể nào ngăn cản được./.(Vi Anh)

Vi Anh

Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT