DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Những Cảm Nghĩ Rời Trên Hải Đảo Pulau BiDong_Mường Giang .

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                        Image result for pulau bidong refugee camp

Tôi đã đi rất nhiều trong suốt 12 năm đời quân ngũ. Tôi đã sống qua những núi đồi chập chùng của miền Trung khô cằn sỏi đá. Huế đô cổ kính thơ mông nhưng buồn muôn thuở với dòng sông Hương êm ả ngược xuôi . Núi Ngự Bình nằm trơ gan cùng tuế nguyệt . Điện Bàn nhí nhô qua âm thanh cứng ngắt và khét nghẹt của mùi thuốc rê Cẩm Lệ . Châu Ổ, Sa Huỳnh, Phù Cát cát vàng nóng bỏng chạy đua với biển cả trông chừng mút mắt . Và miền cao nguyên muôn trùng địa danh hào hùng bất khuất mà tôi không làm sao nhớ xiết . Tôi cũng đã băng qua những rừng cao su ngun ngút của miền Đông đất đỏ, trữ tình, dấu ái nhưng không thiếu chi những bẫy rập giết người của giặc thù với Bình Long, Đồng Xoài, Lộc Ninh, Sông Bé, của Củ Chi, Trảng Bàng, Quán Chim, Bình Giã . Nhưng những bước chân phiêu bạt đó đâu làm tôi phải bận tâm cho lắm và nếu thân không ngã ở sa trường thì dù ở đầu sông góc núi, cuối bãi trên gành nơi nào cũng là Việt Nam quê hương muôn đời của tôi, cho nên thế nào tôi cũng phải quay về .

         Nhưng hỡi ôi ! Hôm nay trên muôn dặm rủi may đi tìm đất sống . Lần đầu tiên tôi phải bắt buộc rời xa quê hương, tôi đã thực sự chối bỏ mọi ân tình để dấn thân vào con đường mịt mù cát bụi . Tự dưng tôi bỗng thấy bồi hồi và chua xót .

         Tôi đến hải đảo Pulau Bidong vào một sáng mùa đông buồn hiu quạnh trên một con thuyền xa lạ và một cuộc hải trình không lý thú . Chúng tôi 34 người Việt Nam vừa mất nước, tan nhà, như những tên tội đồ im lặng đi vào đất người với hành trang mang theo từ đất Mẹ . Đó là những di chúc cuối cùng, vói dặn kẻ ra đi phải mau trở về với niềm vui cho quê hương . Ngày nào giặc còn là ngày đó chúng ta còn phải liều thân tranh đấu . Ôi hai tiếng đấu tranh làm cho hồn tôi thêm nghẹn ngào tức tưởi . Bao nhiêu người đã bao nhiêu năm khổ đau cùng với quê hương quyết một lòng tranh đấu nhưng cuối cùng phải trốn chạy để tháng năm sống vất vưởng ở quê người .

         Tôi buồn bã rời con tàu Mã Lai để bước chân lên hoang đảo như thầm nghẹn hiểu rằng, tôi đã vĩnh viễn rời xa biển, chẳng còn hy vọng để trở về nguồn . Ôi nhìn màu nước biển xanh thẩm, trong mát với hương vị mặn nồng đã khiến cho tôi thèm nhớ quê hương

         Tôi đã sinh ra ở Phan Thiết, bao nhiêu năm sống còn nhờ biển cả nấng nuôi và nay cũng từ Phan Thiết ra biển cả tìm sinh lộ . Tôi đã thực sự rơi nước mắt, sỏi đá gai nhọn và cát biển đã làm cho tôi hồi tỉnh . Tôi đã thành một tên Do Thái từ đây.

 . Pulau Bidong cái tên Mã Lai hoang dã đã làm cho tôi thêm cảm xúc . Tại sao nơi đây không phải là Hòn Rái, Hòn Rơm, Ly Sơn, Phú quý ? Trơ mắt nhìn cảnh mới mà thêm ngại ngùng . Trước mặt tôi đảo Bidong lạnh lùng như một bóng ma với bao nhiêu dị kỳ, bí mật, xa xa bên trong là ngọn núi xanh thăm thẳm, đó đây rải rác những bóng dừa cao vút, ngạo nghễ reo vang với tiếng sóng bể nhấp nhô gào thét y như bóng dáng đen đúa của những người Cảnh Sát Mã Lai với khẩu súng cầm tay, xí xô trước đám dân Việt rét run vì ướt át và tủi hận . Ôi đời lưu vong là thế đó

         Chợt tôi thấy hoa mắt, một hình ảnh đẹp nhất trong muôn ngàn hình ảnh đã theo tôi qua bảy ngày khổ đau đi tìm đất Hứa . Đó là hình ảnh của những người Việt Nam thân yêu của tôi, từ trung tâm đảo ào ào như thác đổ, vội vã chạy đến bao quanh chúng tôi để han hỏi, vui mừng, cầu chúc và chia sẻ bớt những giọt lệ tủi sầu đã lăn trên má của đám người từ đất chết trở về . Đó là kỷ niệm đầu tiên mà tôi ghi được . Tôi sẽ mang theo trên khắp các nẻo đường xa xứ từ đây để hiểu rằng dù một thực tại có phũ phàng cay đắng . Tôi vẫn còn được hưởng trọn vẹn tình cảm của đồng bào của quê Mẹ Việt Nam .

ĐÊM ĐẦU TIÊN NHỚ MẸ

         Có lẽ các em sẽ rất ngạc nhiên khi đọc qua những dòng chữ này để rồi tự hỏi : “Tại sai tác giả phải chờ đến đây mới “Nhớ Mẹ” còn những giây phút về trước thì sao ? Xin trả lời rằng : “Tôi không biết gì trong khoảng thời gian trốn chạy đầy đắng cay khổ đau trên biển cả, sự vất vả cùng tận đã thật sự bóp chết con tim rồi .

         Tôi đâu có ngờ tôi phải bỏ quê hương để trốn chạy một cách âm thầm tức tưởi như thế này . Bởi thế, lúc ra đi tôi đâu có nghe được lời mẹ dăn dò, khuyên bảo . Buổi tạ từ, tôi cũng không nhìn được mẹ già một lần sau cuối, để gói trọn hình ảnh mẹ già vào hành trang dành cho cuộc viễn hành vô hạn định . Ôi, tôi là đứa con đầy tội lỗi, tôi đã ích kỷ vì cuộc sống riêng tư mà không đoái hoài gì đến đời của Mẹ, một người mẹ mà suốt đời tôi tôn thờ yêu kính . Tôi còn nhớ thuở lên 18 tuổi, lần đầu tiên bước chân vào thế giới thi ca, tôi đã cùng nàng thơ bé bỏng của tôi ca tụng mẹ hiền với những thanh âm đầy tha thiết . Những điệp khúc đó nay đã 20 năm qua vẫn còn là những điệu ca réo rắt trong tâm hồn tôi .

         -“Mẹ hiền ơi, con yêu mẹ muôn đời

         Tình của mẹ là tình yêu bất diệt

         Con yêu mẹ cũng như yêu nước Việt

         Mẹ là nguồn suối ngọt giữa hồn con

                   Để rồi hôm nay tôi viết tiêp :

         Mẹ hiện về trong cuộc sống cô đơn

         Cho con những nụ cười trên đất khách

         Cho con hơi thở ấm yên, trong sạch

         Cho con tấm gương soi sáng muôn đời

         Mẹ hiền ơi, tình của mẹ tuyệt vời

         Con đã viết nhưng không sao viết hết

         Đẹp hơn ánh trăng rằm xanh biếc

         Đẹp hơn đôi mắt của giai nhân

         Con nguyện cầu mẹ mãi sống bình an

         Để hướng tay chèo về cố quốc

         Còn có Mẹ con không hề ngừng bước

         Mẹ là bến cuối của đời tôi

         Ba mươi bảy tuổi rồi, thế mà tôi vẫn xem như mình còn bé bỏng như thuở nào, giữa khung trời cô quạnh, tiếng một bé nhỏ nào khóc gọi mẹ trong đêm, đã khiến cho tôi bồi hồi xúc động . Tôi đã thét gào trong bóng tối để gọi to hai tiếng Mẹ ơi ! Tôi khóc vì mẹ tôi nay đã già rồi, như bóng đèn sóng lụn . Tôi khóc vì mình sẽ không còn dịp nào nữa để được vòi vĩnh mẹ già, để được nâng niu trìu mến và để được mẹ già chia sẻ nguồn hạnh phúc gia đình

         Rồi đây trên bước đường phiêu bạt, tôi chỉ là một con chim nhỏ lạc đàn, sống trơ trọi không nơi nương tựa, muốn còn thương nhớ mẹ chỉ còn biết hẹn trong những giấc mơ . Tôi sẽ gói trọn những hình ảnh thân yêu tôn kính của Mẹ tôi để muôn đời làm ngọn hải đăng soi sáng bước đường tương lai . Mẹ là tấm gương muôn đời cho tôi gạn lọc cuộc đời trong đục . Mẹ là bến về mà tôi chọn làm đường đến của thời gian .

         Hỡi những ai may mắn có Mẹ bên mình, hãy cho tôi san sẻ chút tình mẫu tử, hãy cho tôi một lần gọi tạm hai tiếng mẹ ơi, hãy mượn người mẹ già của bạn lau giùm tôi những dòng lệ khổ sầu mà tôi chợt trào ra khóe mắt . Hãy giúp tôi một lần sau chót, khi tâm hồn chưa ổn định với thời gian, khi hình ảnh của mẹ tôi chưa xóa mờ, khi tôi chỉ là đứa con đang bơ vơ đi tìm Mẹ .

 

Honolulu tháng 4-1979

Mường Giang

Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT