DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Ngày Tưởng Niệm Chiến Sỹ Trận Vong_BS.Trần Mộng Lâm.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                            Image result for Ngày Chiến Sĩ Trận Vong

In Flanders fields the poppies grow

Between the cross row and row

That mark our place and in the sky

The larks, still bravely singing, fly

Scare heard amid the guns below

 

We are the dead. Short days ago

We lived, felt down, saw sunset glow,

Loved and we loved and now we lie

In Flanders fields

 

Take up our quarrel with the foe

To you from falling hands we throw.

The torch, be yours to hold it high

If ye break faith with us who die

We shall not sleep, though poppies grow.

In Flanders fields.

John McCrae

Dịch :Trên những cách đồng của xứ Flande, hoa mào gà vẫn nở rộ,giữa những dấu chữ thập, cắm trên mộ phần xếp thành hang hang lớp lớp, đánh dấu nơi chúng tôi ngã xuống. Trời vẫn xanh trong, và những con chim sơn ca vẫn dũng cảm bay lượn trên không, cất tiếng hót thanh nhỏ giữa tiếng bom đạn ầm ầm.

Chúng tôi, những tử sỹ mà chỉ vài ngày trước, vẫn sống, vẫn chào đón bình minh, và ngắm hoàng hôn. Chúng tôi đã yêu đương và được yêu đương, nhưng nay thì chúng tôi đã nằm lại nơi đây, những cánh đồng của Flandre.

Này các bạn nhỏ, hãy tiếp tục thay chúng tôi chiến đấu trước quân thù. Với bàn tay run rẩy, chúng tôi trao các bạn bó đuốc - Từ nay, nó là của các bạn. Hãy nâng nó lên cao. Nếu các bạn lơ là quên lãng những người đã chết chúng tôi, thì chúng tôi không thể an nghỉ, mặc dù hoa mào gà vẫn nở rộ nơi đây, giữa những cách đồng xứ Flandre.

Tạm dịch ra Tiếng Việt, nếu vụng về, xin bỏ qua vì người viết không phải thi sỹ :

Bom rơi, đạn nổ ai nào biết.

Nằm giữa đồng hoang những mộ phần

Chim trời vẫn hát lời ân ái.

Hoa đỏ vô tình vẫn nở bung

 

Tử sỹ chẳng qua cũng là người.

Biết yêu, biết hận, biết chơi vơi.

Thích ngắm hoàng hôn khi nắng tắt.

Nay đành nằm xuống giữa đồng hoang

 

Bó đuốc từ nay tay trao tay.

Trao cho thế hệ của sau này.

Hãy cố nâng cao, lên cao nữa .

Hãy nhớ đừng quên nguyện ước này.

 

Dù rằng hoa chẳng vì ai nở.

Sao đành nhắm mắt nếu bạn quên

Tác giả bài thơ nổi tiếng này là sỹ quan Quân Y của quân đội Canada, đã tham dự Thế Chiến thứ nhất. Một ngưới lính quân bưu tên Cyril Allison sau này thuật lại là ông ta chính mắt nhìn thấy ông McCrae viết bài thơ này trong lúc anh ta đang phát thơ cho những người lính của đơn vị. Khi đó Macrse đang nhìn về ngôi mộ một bạn đồng đội tên Helmer, mới mất và được anh táng chỉ nửa giờ trước. Theo Cyril, chính anh ta đã được đọc những vần thơ sau này đã trở thành bất tử. Những vần thơ đẹp khiến anh chẳng thể nào quên. Anh còn nói them là lúc đầu, McCrae không hài lòng với bài thơ. Ông ta đã vo tròn tấm giấy và vứt bỏ nó đi, nhưng sau những người bạn đồng đội đã thuyết phục được ông cho xuất hiện tác phẩm này trên báo chí. Bài thơ đã mau chóng được người đời ngợi khen, được dịch ra nhiều thứ tiếng. Nó đã trở thành một tác phẩm tiêu biểu lòng can trường của người lính trên chiến trận trong Đệ Nhất Thế Chiến. Sau này, nó được dùng để khích lệ những người Canadiens nhập ngũ để chiến đấu và để đem lại hòa bình trên thế giới. Trên một tờ giấy bạc của xứ Canada, người ta đã in lại bài thơ. Một nhạc sỹ Hoa Kỳ, ông Charles Yves đã phổ nhạc bài thơ này. Hàng năm, người Canadiens và nhiều người trên Thế Giới, nhất là những người thuộc Liên Hiệp Anh, vẫn dung ngày 11 tháng 11 làm ngày Tưởng Niệm các chiến sỹ trận vong. Hoa mào gà vẫn được người ta gắn trên áo trong dịp này để nhớ ơn các chiến sỹ.

Sau trận đại chiến, đơn vị của McCae thuyên chuyển về Boulogne-sur-mer. Ông được thăng lên Trung Tá của Bệnh Viện Canada số 3- Năm 1918, ông thăng Đại Tá nhưng sức khỏe yêu kém dần. Ông mất ngày 28 tháng giêng năm này trong một Quân Y Viện với tất cả những lễ nghi danh dự của Quân Đội .

Hội Khúc Côn Cầu Montréal ( Le club de hockey des Canadiens de Montreal) vẫn dùng điệp khúc sau đây để khích lê các cầu thủ : Nos bras meurtries vous tendent le flambeau, à vous toujours de le porter plus heaut.( Từ những bàn tay rách nát, chúng tôi trao các bạn ngọn đuốc này, xin các bạn hãy đưa nó lên thật cao).

 
         Trần Mộng Lâm.

    © Tác giả gửi bài đến Ban biên tập.

     © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam  

Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT