DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Thảm sát Mậu Thân, 1968: Không bao giờ quên tội ác của Cộng sản Việt Nam! _Trần Nam Ân.

E-mail Print

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                            Image result for Hinh Anh Bien Co Mau Than 1968

      Hàng năm, mỗi lần Mừng Xuân, không ai là không chạnh lòng nhớ tới mùa Xuân đầy máu và nước mắt, đầy khăn sô và xác người của Tết Mậu Thân. Bao nhiêu năm đã qua, nhưng người Việt Nam không thể quên được những gì đã xảy ra cho dân tộc, cho người dân xứ Huế và bao nhiêu tỉnh thành miền Nam trong dịp Tết Mậu Thân, 1968.

      Đã có một thời gian dài từ ngày đó đến nay để những gì bị bưng bít, che giấu được phơi bày trước ánh sáng, được viết vào lịch sử. Người ta không còn đặt những câu hỏi vu vơ như "Tại sao ?", "Ai bày ra cảnh tang thương, chết chóc ?"... Nhiều tài liệu đã được phổ biến công khai. Nhiều chứng nhân người nước ngoài cũng như cả hai phía Việt Nam đã kể lại những gì đã xảy ra trong "biến cố Tết Mậu Thân".

      Những tài liệu, chứng cứ nói lên sự thật về vụ "tổng công kích Tết Mậu Thân" với những cuộc tàn sát dã man nhắm vào dân lành tại miền Nam, đặc biệt là ở Huế, đều xác quyết thủ phạm chính là giới lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam. Họ đã chủ trương đưa quân đội tiến chiếm miền Nam để "thống nhất đất nước" bằng vũ lực nên mới xảy ra những cuộc tàn sát tang thương đến thế!

      Bài viết này không nhằm kể lại diễn tiến những biến cố xảy ra trong Tết Mậu Thân mà chỉ xin phân tích những tội ác của đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) qua những chính sách khát máu của người lãnh đạo. Những tội ác của cộng sản trong Tết Mậu Thân thì chất chồng, hàng nghìn, hàng vạn... Có thể phân loại thành những tội ác xúc phạm truyền thống dân tộc, tội ác phản bội cam kết, tội ác diệt chủng dã man, tội ác giết hại đồng bào...

      Tội ác xúc phạm truyền thống.

      Đối với truyền thống nghìn đời của dân tộc Việt Nam, Tết Nguyên Đán là những ngày quan trọng mang tính chất thiêng liêng nhất trong một năm. Tết là dịp để gia đình sum họp, sum họp giữa những người sống để cùng tưởng niệm những người đã quá cố.

      Theo phong tục của ta, những người lữ hành, những người đi buôn bán, làm lụng nơi xa, ai cũng cố gắng hết sức để trở về mái ấm gia đình trong ba ngày Tết. Tết xa nhà, Tết tha hương là một nỗi buồn, là nỗi bất hạnh của mọi người dân Việt Nam. Vì vậy, ngay trong thời chiến tranh, nhiều binh lính và sĩ quan cũng được nghỉ phép về quê ăn Tết.

      Đêm 30 Tết, còn gọi là Đêm Giao Thừa, Đêm Trừ Tịch, người Việt Nam trân trọng hương đèn thỉnh vọng các vị tiền nhân đã quá cố về ăn Tết với con cháu. Dù giàu, dù nghèo thì nhà nào cũng có mâm cơm thịnh soạn cúng các cụ. Rồi người ta sum vầy trước bàn thờ tổ tiên đếm từng bước thời gian trôi qua năm mới. Con cháu chúc Tết, mừng tuổi ông bà, cha mẹ; các cụ chúc lành con cháu... Quả là bức tranh tuyệt đẹp của nền phong hóa Việt Nam. Sau Giao Thừa, người Việt Nam có tục lệ xuất hành hoặc đi chùa hái lộc, cầu phúc cho cả năm...

      Tết là một dịp vui tưng bừng, nhộn nhịp và cũng là thời gian để người dân nghỉ ngơi sau những tháng ngày đồng áng, chợ búa... Người Việt Nam, trẻ cũng như già mặc quần áo mới, chưng hoa, chưng cảnh, đốt pháo mừng Xuân. Nhiều nơi hội Tết kéo dài cả tháng: "Tháng giêng ăn Tết ở nhà...". Người ta vui vẻ, lạc quan trong lúc thiên nhiên thay mùa. Không ai được nghĩ, được nói đến tang thương, chết chóc. Truyền thống hòa bình của dân tộc ta được thể hiện rõ nhất trong ba ngày Tết. Những vướng mắc, xích mích, thậm chí thù hận cũng được hóa giải trong dịp này.

      Thế nhưng, giữa Đêm Giao Thừa, bài "thơ chúc Tết Mậu Thân" của "ông" Hồ Chí Minh lại chính là lệnh tiến hành một cuộc chém giết chưa từng thấy trong chiến tranh Việt Nam. Sau "lời chúc tết" này, lửa đạn đã đổ lên bao nhiêu thành phố ở miền Nam, dội lên đầu bao nhiêu người dân vô tội mà Hồ Chí Minh gọi là "đồng bào"! Âm mưu "tổng tấn công" Tết Mậu Thân, theo tập đoàn lãnh đạo đảng cộng sản sau này cho biết, là "do Bộ Chính Trị và Trung ương Đảng CSVN dưới sự chủ tọa CT Hồ Chí Minh đã điều nghiên từ năm 1967". Vì vậy tội ác này không phải do binh lính cộng sản, cũng không phải chỉ do những người chỉ huy mặt trận hay của quân đội, mà là tội ác của tập đoàn lãnh đạo đảng CSVN, đứng đầu là Hồ Chí Minh!

      Hồ Chí Minh và đảng cộng sản đã vi phạm truyền thống của dân tộc. Họ đã biến những ngày Tết, đáng lẽ phải hòa bình, vui tươi, hạnh phúc thành những ngày tang tóc, đổ nát, thê lương cho dân chúng... Họ đã quên cả phong tục, quên cả Tết nhất là những ngày thiêng liêng nhất đối với dân tộc Việt Nam. Lịch sử không bao giờ quên được tội ác này!

      Tội ác phản bội lời cam kết.

      Người ta thường đổ lỗi cho chiến tranh, cho súng đạn vô tình để giải thích những hành động "đáng tiếc". Thực ra chiến tranh từ xưa tới nay đều có những quy luật của nó. Những quy luật này, nhiều cái đã trở thành những hiệp định, hiệp ước quốc tế. Hai bên giao chiến cũng có lúc thỏa thuận cùng nhau ngưng bắn trong một thời gian để tản thương. Cũng trong khuôn khổ nhân đạo đó, vào những dịp lễ tôn giáo lớn, những ngày Tết, các bên giao chiến đều đề nghị hưu chiến.

      Trong cuộc chiến tranh Việt Nam vừa qua, vào những dịp lễ Giáng Sinh, Tết Dương Lịch và nhất là Tết Nguyên Đán đều có hưu chiến. Sự hưu chiến ở đây là để cho dân chúng hai bên được hưởng ba ngày Tết trong sự yên bình ngắn ngủi, chứ không phải chỉ để cho quân đội hai phe nghỉ ngơi và chuẩn bị cho các cuộc giao tranh khác.

      Đề nghị hưu chiến thường được đưa ra từ phía Việt Nam Cộng Hòa và phía cộng sản Bắc Việt. Tết Mậu Thân, 1968 phía Việt Nam Cộng Hòa đề nghị hưu chiến 3 ngày. Khác với mọi lần, phía quân cộng sản đã đề nghị 7 ngày. Vì thế trong miền Nam, ngoại trừ những quân nhân trực gác doanh trại, đa số còn lại được nghỉ phép ăn Tết.

      Tội ác đã diễn ra khi Hà Nội nổ súng tấn công đồng loạt trên toàn lãnh thổ miền Nam, đánh vào hầu hết các thành phố là nơi tập trung dân cư. Theo lời của ông Trương Như Tảng (lúc đó là "Bộ trưởng Tư pháp của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam", công cụ và bình phong trá hình của cộng sản Hà Nội), thì CS Bắc Việt thời bấy giờ đã sử dụng 9 sư đoàn chính quy, không kể quân địa phương trong trận đánh quy mô này.

      Binh pháp không loại trường hợp dùng trá mưu để đánh lừa quân địch. Nhưng ở đây, sự bội ước của lãnh đạo Cộng sản Việt Nam không chỉ nhắm vào việc tấn công quân đội Việt Nam Cộng Hòa mà họ đã nhẫn tâm nã đạn vào dân chúng trên toàn cõi miền Nam!

      Hành động này nói lên bản chất hiếu chiến của đảng Cộng Sản Việt Nam, họ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn tàn bạo nhất để cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa!

      Người dân các thành phố còn đang yên giấc, đạn pháo kích của cộng sản dội lên đầu họ, đạn AK, B40, thượng liên, trung liên, lựu đạn xả vào nhà họ... Những vũng máu, những xác chết thi nhau đổ xuống ngay trong đêm Giao Thừa và những ngày Nguyên Đán. Không phải chỉ là những cái chết do tên bay, đạn lạc. Có rất nhiều người, già trẻ, lớn bé, đàn ông, phụ nữ, nhất là tại Huế đã bị quân đội cộng sản gọi ra trước sân nhà rồi xả súng sát hại... Họ chết mà cũng không hiểu tại sao bị giết. Đó là những cái chết tức tưởi!

      Oan khiên ngập trời ! Người Việt Nam cũng như cả thế giới đều không thể hiểu nổi sự hung bạo của quân cộng sản tại Huế. Có người cho rằng vì cán binh cộng sản tưởng rằng khi họ kéo quân vào thành phố, sẽ được đồng bào ra hoan hô, đón mừng, tiếp tế, dẫn đường...; nhưng khi tới nơi thấy đồng bào chạy trốn nên họ cho là "phản động" và ra tay sát hại không thương xót!

      Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo cộng sản Hà Nội thường khoe khoang về "quân đội anh hùng" của họ. Than ôi, không có thứ anh hùng nào mà bắn vào đàn bà trẻ con, bắn vào thường dân vô tội, bắn vào những người đang bị trói tay, trói chân... Đây quả là mối nhục ngàn đời của quân đội cộng sản. Lịch sử không bao giờ quên được tội ác này!

      Tội ác diệt chủng.

      Vì những đánh giá chủ quan về mặt tâm lý quần chúng và trên trận địa, mặc dù có gây được bất ngờ và tiến vào đánh phá tại các thành phố, chiếm cứ được một số nơi đến 26 ngày như ở Huế, nhưng về mặt quân sự thuần túy, cuộc "tổng tấn công Tết Mậu Thân" của cộng sản Hà Nội là một thất bại to lớn. Quân cộng sản đã bị đánh bật ra khỏi các thành phố và đã bị tổn thất nặng nề về quân số.

      Hai địch thủ lâm trận thì tổn thất là lẽ đương nhiên phải có cho cả hai phía. Nhưng điều phải nêu lên ở đây, là những tội ác mang tính chất diệt chủng, giết người hàng loạt của quân đội cộng sản Hà Nội. Những vụ giết người dã man nhất đã xảy ra tại Huế!

      Ông Bùi Tín đã viết trong cuốn "Mặt Thật" những lời biện hộ cho các vụ thảm sát này, đại khái cho rằng chỉ cần một vài trăm gia đình tang tóc cũng có thể khiến người ta tưởng là có đến hàng nghìn... và đổ cho máy bay Mỹ dội bom truy kích khiến quân sĩ đôi bên và "tù binh" bị quân cộng sản dẫn theo cũng bị thương vong... Ông viết : "Tôi nghĩ con số 5000, 6000 người bị giết là con số cố tình thổi phồng lên quá đáng. Con số 3000 cũng là con số cao hơn thực tế, nếu chỉ kể số thường dân bị giết". Thật ra, những người bị giết hàng loạt khi không có tấc sắt trong tay, bị trói giật cánh khuỷu thì ai là thường dân, ai là quân đội, thật là khó nói. Họ đều giống nhau, là những nạn nhân của những người điên dại vì chủ nghĩa, vì hận thù.

      Khi chiếm cứ được một phần cố đô Huế, quân đội và cán bộ chính trị cộng sản đã tưởng là "giải phóng" được vĩnh viễn thành phố này. Họ bắt tay ngay vào việc bắt các quân cán chính của chính quyền miền Nam đang có mặt tại tỉnh ra trình diện. Thực chất họ mang đi giết. Giết tại nhà, giết trước ngõ, giết trên hè phố, giết trên đường rút quân... Một số "tòa án nhân dân" được lập ra và chỉ biết tuyên án tử hình. Họ đã biến trường học thành lò sát sinh đồng loại, như trường Thiên Hựu, trường Gia Hội...

      Hồng Châu đã viết : "Góc tường, nhiều vết đạn lỗ chỗ và một vũng máu lớn lan đọng trên nền, chỗ còn đỏ tươi, chỗ đã đen thẫm, bốc lên một mùi tanh hôi khó tả của máu người... Bao nhiêu người đã bị xô vào góc tường này để hứng lấy những phát đạn bắn gần... Hầu như ít ai lọt vào đây mà được trở về..."

      Những người lọt vào đây là ai ? Có những quân cán chính đang đi phép ăn Tết, có những thường dân, buôn gánh, bán bưng, chẳng liên quan gì đến chính quyền, có những Linh mục, tu sĩ, có những giáo sư đại học, những sinh viên, học sinh... và có cả những người nước ngoài tới giảng dạy cho sinh viên Việt Nam trong trường đại học Huế. Các bác sĩ Krainick và phu nhân, Discher và Alterkoster đã bị bắt ngay tại cư xá đại học và đưa về Chùa Từ Đàm rồi sau đó người ta đã tìm thấy nấm mồ của hai vợ chồng trong sân một ngôi chùa nhỏ gần đó. Họ đều bị bắn từ sau ót trổ ra trước mặt, đập nát xương sọ...!!!

      Nhưng những vụ giết người trong thành phố chưa ghê rợn bằng những vụ hành quyết hàng loạt trên đường rút lui của cộng sản. Để an toàn tháo chạy, "bộ đội anh hùng của bác Hồ" đã giết người bịt miệng. Còn tàn nhẫn nào hơn khi chính các nạn nhân bị bắt đào hố, gọi là để tránh phi pháo. Nhưng khi đào xong thì những loạt súng oan nghiệt nổi lên. Họ ngã nhào xuống hố. Hơn thế nữa, khi khai quật lên người ta đã thấy những xác chết bị siết cổ, bị đập bể sọ, hoặc bị chôn sống trong thế ngồi. Hai Linh mục dòng Thiên An là các cha Urbain bị chôn sống, cha Guy bị bắn từ sau ót. Trên thi hài linh mục Bửu Đồng người ta còn tìm thấy một miếng giấy giấu trong bao kính lão, đó là lá thư tuyệt mệnh của ngài!

      Theo tài liệu quân sử thì quân đội cộng sản Bắc Việt đã chia ra làm nhiều đơn vị phân tán rút lên Trường Sơn. Mỗi đoàn đều có một số "tù binh" bị đem theo để làm bia đỡ đạn và trước khi đào tẩu, họ đã bị thủ tiêu toàn bộ.

      Hơn 19 mồ chôn tập thể đã được phát hiện tại Huế và các vùng lân cận. Có đến hơn 3000 xác chết đã tìm thấy được, nhưng cũng còn hàng ngàn người khác bị mất tích. Rất nhiều người đã bị hạ sát dọc đường và vùi dập trong lùm bụi nên không ai tìm thấy. Những nạn nhân đều bị trói và dẫn theo các đoàn quân cộng sản hành quân triệt thoái. Cho dù chấp nhận luận cứ của cộng sản rằng đây là những "tù binh" thì cũng không một lý do nào cho phép họ hạ sát những nạn nhân một cách dã man như vậy.

      Với chủ trương bưng bít thông tin, người dân miền Bắc không hề biết đến những tội ác tày trời này của nhà nước Cộng sản. Đây chính là tội ác diệt chủng đối với dân tộc Việt Nam và đối với nhân loại. Lịch sử không bao giờ quên được tội ác này!

      Tội ác giết hại đồng đội.

      Đảng cộng sản đã lấy ước mơ làm sự thật và gieo vào đầu óc cán binh rằng nhân dân miền Nam sẽ ủng hộ và sẵn sàng nghênh đón "quân giải phóng"; nhưng khi họ đột nhập các thành phố thì dân chúng bỏ họ chạy về phía quốc gia, mặc cho họ bị cô lập trước hỏa lực của quân đội VNCH và đồng minh. Họ đã lừa gạt quân đội của mình, biến họ thành những tay sai để phục vụ cho mộng bành trướng đế quốc của đàn anh vĩ đại Liên Xô.

      Cũng với chính sách lường gạt này, Hà Nội đã kêu gọi đồng bào miền Bắc dấn thân vào cuộc Nam tiến để "giải phóng miền Nam ra khỏi ách đô hộ của người Mỹ- Chống Mỹ cứu nước là một niềm hãnh diện vô biên", bao nhiêu bà mẹ đã tình nguyện hiến dâng con mình cho đảng và nhà nước để "cứu lấy miền Nam thân yêu", mặc dù con của họ còn rất trẻ. Đồng bào miền Nam vô cùng ngỡ ngàng khi đứng trước những anh cán binh chỉ mới 12, 13 tuổi, ốm yếu xanh xao...

      Hơn nữa, cho dù động viên cách mấy đi nữa về lực lượng, Hà Nội cũng vẫn không đủ quân số và hỏa lực cũng như tiếp vận để đồng loạt tấn công và chiếm giữ hơn 30 thành phố với những đơn vị mới từ xa tới, không am hiểu địa thế, mặc dù có sự hướng dẫn của bọn nằm vùng ...

      Ông Trương Như Tảng cho biết là "cuộc tấn công Tết Mậu Thân là nhằm đánh vào tinh thần bạc nhược của phong trào phản chiến ở Hoa Kỳ và Âu Châu nhằm áp lực Hoa Thịnh Đốn rút khỏi Việt Nam". Nếu chỉ vì muốn tác động lên phong trào phản chiến để phải hy sinh hàng vạn bộ đội của mình thì thật là một dã tâm to lớn.

      Vì đổ hết lực lượng để tấn công nhiều nơi trong lúc không tiên liệu được khả năng chống trả và phản công của quân đội VNCH và đồng minh, nên các đơn vị cộng sản không thể tiếp viện được nhau. Đúng là cảnh đem con bỏ chợ. "Bộ đội" đã bị "Đảng" bỏ rơi và chiến đấu đơn độc để hoặc đầu hàng, bị bắt làm tù binh hoặc chết đến người cuối cùng. Thậm chí một số các "bộ đội" non trẻ còn bị trói chân vào các khẩu đại bác để họ không thể trốn chạy mà phải tử chiến đến cùng.

      Nhiều anh "bộ đội" khi nhìn thấy cảnh hai bên bắn giết nhau, nhìn lại đều là người Việt Nam cả, họ suy nghĩ thật nhiều và họ đã sẵn sàng buông tay súng. Thêm vào đó, sự sung túc của miền Nam trái hẳn với những điều "Bác và Đảng" nói càng làm cho họ bị hoang mang, bao nhiêu người định trốn đi khỏi vùng chiến tranh để tìm hiểu sự thật. Nhưng "Bác và Đảng" đã dự trù hết những trường hợp này, họ sẵn sàng hạ thủ khi thấy binh lính của mình bị chao đảo tinh thần.

      Vì thế, trên mặt lãnh đạo, chỉ huy, đảng CSVN đã phạm tội ác thí quân, gián tiếp và trực tiếp giết hại chính quân sĩ của mình!

      Trên đây là cách đối xử của cấp lãnh đạo CSVN đối với quân đội chính quy. Bên cạnh lực lượng này còn có thành phần nằm vùng thuộc lực lượng "Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam".

      Sau những biến cố đấu tranh ở Huế năm 1963, cộng sản đã trà trộn và tổ chức cơ sở trong giới thanh niên, sinh viên. Nhiều người, trong đó có cả giáo sư đại học cũng đã tham gia vào "Mặt Trận Giải Phóng" của cộng sản. Một số đã được đưa ra bưng huấn luyện để trở về "hoạt động nội thành". Sau đó một số đông bị phát giác và phải ra bưng trở thành "quân giải phóng". Những người này đã theo quân cộng sản tiến chiếm Huế, hợp với những thành phần nằm vùng tiếp tay trong việc hướng dẫn, chỉ điểm cho quân chính quy. Lúc rút quân, một số đông những sinh viên, học sinh này xin ở lại thành phố. Họ đã bị liệt vào hàng ngũ "phản động" và chịu chung số phận với các nạn nhân vô tội khác để bảo đảm an toàn cho căn cứ địa. Người ta tìm được tử thi của những người này ở trường học Gia Hội, ở Chùa Tăng Quang và nhiều địa điểm khác. Họ cũng bị một viên đạn bắn từ sau ót trổ lên đầu... "Thà giết lầm 10 người còn hơn tha lầm 1 người"!!!

      Cấp lãnh đạo mà chủ trương lường gạt, sẵn sàng giết hại binh sĩ của mình chỉ vì muốn bảo đảm an toàn tháo chạy thì không xứng đáng là người chỉ huy quân đội. Trong biến cố này, Hà Nội đã đẩy hơn 10.000 binh lính vào chỗ chết. Tội ác này, lịch sử không bao giờ quên!

      Thay lời kết.

      Hai, ba năm sau trận chiến Tết Mậu Thân, 1968 cố đô Huế còn vang tiếng gào khóc, khăn tang phủ trắng đất Thần Kinh. Những đám tang tập thể hàng trăm quan tài mộc mạc kéo dài hàng chục cây số. Những nấm mồ mới khói hương không an ủi được nỗi hờn của người quá cố... Cho dù bao nhiêu năm qua, nhưng vết thương Mậu Thân còn chảy máu!

      Những vụ bắn giết vô nhân đạo của quân cộng sản không những chỉ diễn ra ở Huế trong dịp Tết Mậu Thân. Vào Năm 1972, trong trận Quảng Trị, quân cộng sản lại nã súng vào đoàn dân chúng di tản trên quốc lộ 1 từ Quảng Trị về Huế. Cả một đoạn đường hàng chục cây số, xác người ngổn ngang, máu chảy đỏ đất bên cạnh những đuôi đạn súng cối 61, đạn B40 là những loại súng không bắn xa hơn 1 cây số. Ở tầm nhìn đó, hẳn những người tác xạ nhìn rõ được những người trên đường là thường dân hay quân đội!

      Điều phi nhân và đáng kết tội hơn nữa là sau khi chiếm được miền Nam vào năm 1975, Cộng sản Hà Nội đã hạ lệnh san bằng những mồ chôn tập thể này tại Huế để phi tang đi những bằng chứng của tội ác của họ. Những tội ác này không thể tha thứ được!

      Thế giới đang truy tầm những tên tội phạm chiến tranh trong cuộc Đệ Nhị Thế Chiến, tại Bosnia, tại Nam Tư cũ... Thế giới phải truy tìm bọn tội phạm này tại Hà Nội. Vấn đề không phải là hận thù phải trả, nhưng là công lý phải được phục hồi. Đảng Cộng sản Việt Nam, những người lãnh đạo, chỉ huy quân sự trong chiến tranh Việt Nam phải gánh nhận trách nhiệm và hậu quả của tội ác diệt chủng, chống nhân loại của mình. Có như vậy thì hàng nghìn, hàng vạn đồng bào ở Huế và trên cả nước mới ngậm cười nơi chín suối!

      Về những nấm mồ tập thể ở Huế, ký giả Elje Vannema đã liệt kê như sau :

1) Trường Gia Hội: trước sân có 14 hố với 101 tử thi, xung quanh có nhiều hố khác với trên 203 xác, cộng 304 xác;

2) Chùa Tăng Quang: 12 hố 43 xác trong đó có nhiều xác bị trói bằng dây thép gai;

3) Bãi Dâu: 3 hố, 26 xác;

4) Cồn Hến một hầm, 100 xác;

5) Sau Tiểu chủng viện, 2 hầm, 3 xác gồm 2 Mỹ, 1 Pháp;

6) Quận Tả Ngạn: 3 rãnh, 21 xác;

7) Phía Đông Huế 5 dặm : 25 xác;

8) Khu vực lăng Tự Đức, Đồng Khánh trên 20 hầm

9) Cầu An Ninh: 20 xác;

10) Khu vực cửa Đông Ba: 1 hầm, 7 xác;

11) Trường tiểu học An Ninh Hạ: 1 hầm, 4 xác;

12) Trường Văn Chi: 1 hầm, 8 xác;

13) Chợ Thong (cách thành phố 2 cây số về hướng Tây) : 102 xác;

14) Khu vực Lăng Gia Long: khoảng 200 xác;

15) Địa điểm giữa chùa Tăng Quang và chùa Tường Vân : 4 xác (trong đó có xác 3 người Đức);

16) Địa điểm Đông Gi (gần biển) : 101 xác.

Tới tháng 5,1968, tổng cộng có trên 900 xác người mất tích đã được tìm thấy. Dĩ nhiên còn nhiều người chưa được tính... Đầu năm 1969 nhiều địa điểm khác được khám phá ...

17) Quận Phú Thứ: trên 800 xác được tìm thấy ở 3 làng Vinh Thái (135 xác), Phú Lương (22 xác) và Phú Xuân (230 xác, sau đó người ta còn tìm thấy trong khu vực này 357 xác nữa.

18) Làng Thượng Hòa, quận Nam Hòa (phía Nam lăng Gia Long) : 11 xác;

19) Thúy Thạnh, quận Hương Thủy : 70 xác; 20) Khe Đá Mài 428 bộ xương...

 

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT