DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

XÂY DỰNG CÔNG BẰNG THỊNH VƯỢNG NHÂN BẢN

Chu Tất Tiến : Người Việt giết người mình.
E-mail Print

                                      

Hóa chất bày bán ở chợ Kim Biên, Sài Gòn. (Báo Hà Nội Mới)

 

Bài CHU TẤT TIẾN

Trong nhiều năm qua, các bản tin về những vụ bắt giữ thực phẩm hư thối hầu như triền miên trên báo chí. Như vụ bắt giữ 28 thùng hàng, gần 1 tấn rưỡi gồm cá, mực đã bốc mùi hôi thối từ một xe khách chở hàng từ Nghệ An vào Sài Gòn. Số cá, mực này, nếu được đi thông suốt, thì sẽ thành cá khô bán cho dân nghèo. Rồi cảnh sát bắt một xe khách từ Nghệ An đang chạy vào Nam chở 14 thùng xốp khoảng hơn 1 tấn chân bò, đuôi trâu bò đã bốc mùi hôi thối kinh khủng. Cũng như số cá, mực thối trên, số lượng hơn 1 tấn chân, đuôi trâu bò này được đem vào Nam để tẩy bằng hóa chất, rồi chế biến thành đồ nhậu.

Đầu tháng 5 năm 2019, nhiều vụ cá chết hàng loạt làm dân nuôi cá điêu đứng, chỉ vì nhà máy đổ chất độc xuống sông. Nhiều hộ nuôi ngao, từ lâu vẫn đau khổ vì không biết lý do gì mà ngao nuôi cứ chết hàng loạt, khiến cho họ mất hết nguồn sống nên các chủ hộ nuôi ngao đã phục kích và bắt quả tang chiếc thuyền do Hoàng Văn Thành và Hoàng Thị Huệ, là người làm thuê cho cơ sở chế biến hải sản Hoàng Thắng, đang chở chất thải đổ vào bãi nuôi ngao. Khi bị bắt giữ, người ta tìm thấy 11 thùng chất tẩy rửa chế biến hải sản đã rỗng, còn 3 thùng chưa kịp đổ.

Hãi hùng nhất là sau vụ dịch heo chết vì dịch tả Phi châu, Việt Nam đã phải tiêu hủy gần 2 triệu con heo bệnh, nhưng thực tế, có nhiều người nuôi heo, tiếc của đã lén giữ heo chết, mang vào “xí nghiệp chuyên tẩy trắng đồ ăn” để tẩy rửa, ngâm thuốc rồi bán lén ra ngoài với giá rẻ.

Thực ra những việc “người Việt giết người Việt bằng chất độc, bằng đồ ăn hư thối” này đã được phổ biến từ nhiều thập niên. Không biết bao nhiêu lần, công an đã bắt được cả tấn đồ lòng phế thải, thối mốc, hàng tấn mực, hay cá đầy ruồi nhặng được tẩy rửa bằng hóa chất, rồi biến chế thành thực phẩm. Mỗi ngày, ở Hà Nội, hay Saigon, có những chuyến xe chuyên chở nước dùng cho phở được tải đi khắp thành phố, cung cấp cho các tiệm phở với giá rẻ như bèo, bởi vì những thùng nước dùng này đều là nước tầm bậy được pha hóa chất biến thành nước xương bò. Thịt heo được tẩy sẽ biến thành thịt bò. Da heo chết bịnh, chết thối được tẩy trắng rồi biến thành bì xuất khẩu. Ruốc ăn được làm bằng da giầy cũ. Dầu ăn được vớt lên từ các cống thải dầu nhớt xe cộ. Gạo làm bằng ni lông. Bún cũng được làm bằng ni lông. Trái cây được bơm bằng hóa chất cho tươi, cho chín sớm. Rau cải được tưới bón bằng hóa chất diệt sâu bọ. Nghĩa là bất cứ thức ăn, đồ uống, trái cây gì cũng có thể là được chế tạo từ hàng giả, hàng độc hại, hàng mang tính ung thư. Mới đây, một Youtube phổ biến trên mạng cho thấy là cái hộp nấm đề là Product of Thailand, trong chứa đầy nấm giả, toàn là các cục bùn đen thùi, bọc bằng nilông.

Nhiều năm qua, ở Việt Nam xuất hiện một danh từ y khoa mới: Bệnh Ung Thư Tầu! Danh từ này được phổ biến trên Net với định nghĩa như sau: các bệnh ung thư ngoài da kinh dị, như bệnh da mọc vẩy rắn, bệnh da nổi hàng ngàn cục to và nhỏ, bệnh chân to như chân voi, bệnh bướu miệng hay cằm với cục bướu cả chục ký lô, bệnh tay chân như que củi, bệnh chẩy nước da, và đủ loại bệnh ung thư lạ lùng và cực độc, người bệnh chỉ có thời gian vài tháng là ra đi. Các bác sĩ tại bệnh viện Ung Bướu bất lực nhìn hàng ngàn người tràn ngập bệnh viện, hai,ba người nằm chung giường hoặc nằm trên chiếu ngoài hành lang, nằm bên cạnh giường bệnh với máu mủ người bệnh thải xuống, nằm ngoài vườn, ngoài sân, dưới gốc cây, hay cạnh nhà vệ sinh chung. Vì không thể tìm ra nguyên nhân chính xác qua sự thử nghiệm, bệnh nhân và bác sĩ đều có một chung một ý nghĩ: Bệnh xuất phát từ ăn uống!

Người ta tự hỏi: Tình hình “người Việt đầu độc người Việt” này xuất phát từ nguyên nhân nào?

Trong một thập niên trở lại, dư luận trong và ngoài nước phẫn nộ với việc Trung Cộng xâm thực Việt Nam trên đất, trên biển. Thực tế, đó mới chỉ là phần nổi của việc xâm lăng không vũ khí với sự thỏa thuận, đầu hàng của đảng Cộng Sản Việt Nam. Phần chìm của việc xâm lăng này ghê gớm hơn, kinh khủng hơn, tàn độc hơn và gây hậu quả cho nhiều thế hệ kế tiếp: giết dân Việt trên đất Việt bằng cách đầu độc dân chúng qua thuốc độc bán tràn lan trên đất Việt.

Từ các thứ thuốc độc mà Tầu Cộng mang vào Việt Nam, mà những kẻ bất lương Việt Nam mới lợi dụng cơ hội để làm giầu bất chấp điều đó làm hại đến sinh mạng của dân mình. Điển hình là khu chợ Kim Biên, Chợ Lớn, là nơi người ta có thể tìm thấy hàng trăm loại thuốc độc bầy bán công khai: nước dùng Phở, nước dùng Hủ Tiếu, bột bánh canh, thuốc tẩy da heo, da bò, thuốc làm cho trái cây chín sớm…. đều mang chữ Tầu Phù, Tầu Chệt, Tầu Khựa…

Tại sao bọn Tầu Cộng này lại có thể làm được việc này? Nếu Tầu Cộng muốn giết dân Việt, làm cho dân Việt kiệt quệ về sức khỏe, thì tại sao cái tệ nạn này không bị dập tắt? Nhà Nước ở đâu? Câu trả lời: Nhà Nước vẫn an vị tại chỗ. Những kẻ lãnh đạo biết hết chuyện thực phẩm độc hại này chứ, và còn biết rõ hơn ai hết, nhưng họ đều câm nín theo phương châm “ngậm miệng, ăn tiền,” tức là họ đã lỡ nhận Tầu Cộng làm Quan Thầy rồi, lỡ lạy lục Tầu Cộng làm Cha đỡ đầu để đánh chiếm miền Nam rồi, lỡ mắc nợ gạo, nợ vũ khí, nợ sinh mạng lính Tầu rồi, lỡ nhận tiền của Bắc Kinh bố thí rồi, bây giờ há miệng thì mắc quai!

Hiện nay, tình hình chính trị lại hoàn toàn nằm trong tay Tầu Cộng: Bắc Kinh muốn ai làm lãnh đạo đảng, lãnh đạo nhà nước Việt Nam thì đi tìm trong đám nô lệ này, một vài kẻ có tinh thần nô lệ nhất, mà trình độ trí thức kém cỏi nhất, nói ngắn gọn là ngu nhất để đặt lên làm Tổng Bí Thư hay Thủ Tướng, để những “ngu nhân” này chỉ biết trơ mắt ra nhìn bọn Tầu Cộng lũng đoạn kinh tế, tài chánh, và đầu độc dân Việt, mà không biết xử thế ra sao, chỉ biết ú ớ nói sảng.

(Về việc “hoa quả Trung Quốc nhiễm độc, phóng viên hỏi: “Dư lượng thuốc bảo vệ thực vật được phát hiện trong 300 tấn hoa quả gấp bao nhiêu lần mức cho phép? Số hoa quả độc này hiện đang ở đâu?”, Nguyễn Xuân Hồng, Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Thực Vật nói: “So với quy định, loại nhiều nhất cũng chỉ cao hơn 2-3 lần. Mức này là cực kỳ an toàn và người tiêu dùng đã sử dụng số hoa quả mà chúng tôi phát hiện nhiễm độc vẫn đang còn rất an toàn.”)

Vì nhận thấy chính Nhà Nước gồm những “ngu nhân” như thế, những loại “Thủ Tướng Ma dê in Việt Nam,” “Thủ Tướng Cờ lờ mờ sờ” như thế, nên những kẻ bất lương, hèn hạ trong dân chúng mới lợi dụng cơ hội Nhà Nước Ngậm Miệng Ăn Tiền này mà làm bậy. Nếu lỡ bị bắt, thì xì ra một phong bì, là đâu lại vào đó. Từ đấy, mà dân Việt chết dần, nếu không chết, thì cũng tàn tật và tàn tạ một đời. Từ đấy, mà phong trào cách mạng đòi Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do cũng tàn dần, bởi ai cũng bệnh, không bệnh nọ thì bệnh kia, mà nếu nhịn ăn, thì đói, mà đói thì không còn cách mạng!

Những người gọi là Việt Kiều về nước đều kể lại nhiều kinh nghiệm hãi hùng khi ăn hàng ngoài chợ như bất chợt đau bụng, tiêu chẩy liên miên, hoặc ngộ độc tím tái thân thể, hoặc bệnh mê man suốt thời gian thăm quê.. Người dân địa phương không dám ăn những quả trái xanh tươi, hoặc đẹp, bóng nhẫy, vì đó là những trái độc được ướp bằng thuốc độc do Tầu mang sang. Người khôn ngoan chỉ chọn những rau quả vừa phải, không xấu lắm, nhưng tuyệt đối không ăn trái nào mọng căng, nhìn vào hấp dẫn và để dành riêng cho ... Việt Kiều ăn, chết bỏ! Những bắp cải xanh tươi khác thường, những trái cà chua mọng chín như môi thiếu nữ, những quả dưa, quả mít thơm lừng.. thì đều để trưng và chờ cho anh chị Việt Kiều nào thích le lói đến mua mà thôi.

Một câu chuyện thật nghe như đùa là một ông Bộ Trưởng về trồng trọt, canh nông lại tuyên bố là không dám ăn rau quả ngoài chợ vì sợ ngộ độc. Chuyện như đùa khác nữa, là nhà vị cựu Tổng Bí Thư có nguyên một vườn rau nổi (trên lầu) vĩ đại, trồng riêng cho ông Tổng xơi, vì ông Tổng chê rau cải bán tại chợ có chất độc! Bắt chước gương ông Tổng, nhiều quan lớn cũng cho xây riêng cho mình những vườn rau và bắt nhân dân còng lưng chăm sóc.

Người ta tự hỏi: Từ đâu mà rau cải, củ, trái, thực phẩm lại có chất độc? Tại sao mà thực phẩm nhiễm độc?

Theo Tuần Báo Việt Nam Net với đề tài kinh dị: “Chợ 'bán thần Chết' ở Sài Gòn,” tác giả Duy Chiến cho biết:

“Nhiều vụ ngộ độc thực phẩm ở TP.HCM được điều tra làm rõ, đã truy ra xuất xứ từ chợ Kim Biên, số 37, Vạn Tường. Q.5, TP.HCM. Nhiều vụ án mạng dã man, đau lòng xảy ra không chỉ ở TP.HCM, truy tìm nguồn gốc vũ khí cháy nổ, cũng xuất xứ từ chợ Kim Biên!”

Một bài báo khác với tựa đề: “Chợ Tử Thần! Bạn đọc bức xúc!” kể lại:

“Trên trang web nổi tiếng bán hàng qua mạng, tên chợ Kim Biên được xuất hiện liên tục. Nhiều comment hỏi mua chất xyanua để "giải quyết" công việc, được trả lời tỉnh bơ: Hãy ra chợ Kim Biên, chỉ cần đem theo tiền thì thứ gì cũng có! Thậm chí, một khách hàng ẩn danh còn hỏi cách pha chế hóa chất công nghiệp để gây nổ thì được tận tình chỉ dẫn với ghi chú rợn người: Tính giết người à?”

Cũng trong bài báo trên:

“Tại chợ Kim Biên, hằng hà sa số các loại phụ gia độc hại mà ở các nước khác người bán sẽ bị tống vào tù ngay lập tức, bày bán công khai hoặc chào hàng không chút nào lén lút. Các loại hóa chất "giết người" như phẩm màu, hàn the, formol, hương liệu... bày bán tràn lan. Chỉ riêng "hương liệu" đã là một thế giới khủng khiếp. Chai hương liệu 100 ml của Trung Quốc giá chỉ 15.000 đồng - 20.000 đồng pha ra được 20 lít "cà phê". Rất nhiều chủ quán cà phê ở Sài Gòn là "khách hàng" của chợ Kim Biên. Một chủ quán thú nhận: "Bán vậy mới có lời. Chứ bán cà phê thiệt lấy gì mà ăn. Ở đâu cũng vậy thôi. Chỗ thân quen, tôi khuyên chú... đừng uống cà phê nữa!". Còn bán hủ tiếu, phở, bánh canh... thì đây, đủ hết. Một gói "hương liệu" bò cho vào nồi nước sôi là có ngay thùng nước lèo thơm mùi thịt bò. Đố vị khách nào phát hiện tô phở thơm lừng trước mặt có dùng hương liệu. Có những món không được phổ thông cho lắm như thịt chó, thịt chồn thì cũng có hương liệu chó, hương liệu chồn. Nói chung, đủ hết! Còn hương liệu dùng cho vào nước thành các loại si rô, tẩm trái cây cóc, ổi, xoài cũng phong phú không kém với nhiều sắc màu sặc sỡ không thua bức tranh nào. Ghé qua một gánh xôi bình dân ven đường, nhìn những gói xôi rực rỡ sắc màu bắt mắt, mấy ai để ý và đặc câu hỏi những sắc màu này từ đâu ra…

“Thế giới hương liệu còn cung cấp cho cả những món hàng thịt thêm màu tươi, lâu bị hư, phở dai hơn, thịt nướng bắt mắt hơn. Các quán nhậu bình dân thì có hương liệu chuối hột, hương liệu Minh Mạng thang cung cấp cho. Cần một nhúm nhỏ bỏ vào chai nước lạnh, lắc lắc vài cái là xong. Khách cứ ừng ừng zô zô mà chẳng biết là đang uống thuốc độc! Điều đáng nói là những thứ "giết người" đang bị cấm, lên án gay gắt đó vẫn công khai, ngang nhiên bán buôn như không hề biết luật pháp, quy định cấm.”

Một phóng viên đã đến tận chợ Kim Biên và diễn tả lại như sau :

“Để có tư liệu đầy đủ khi viết bài này, chúng tôi đã đến “mục sở thị” chợ hóa chất lớn nhất TP.HCM, chợ Kim Biên (Q.5). Tại rất nhiều quầy bán hóa chất ở chợ này, chúng ta có thể dễ dàng tìm được các loại hóa chất có nguồn gốc không rõ ràng để nấu rượu. Hầu hết các chủ tiệm đều giấu kín các loại hóa chất này ở bên trong, chỉ khi có khách hỏi mới mang ra ngoài. Khi chúng tôi đến doanh nghiệp tư nhân TL để hỏi tìm mua hóa chất nấu rượu, anh nhân viên ở đây vội vàng xách ra 3 can gồm: cồn công nghiệp, chất tạo mùi hương nếp, chất tạo đục cho rượu….

“Cũng theo ông Phương, ở một số lò rượu, người ta còn lấy nước lã pha với chất benzene, chờ một lúc để nước và chất benzen tan đều rồi cho một ít hương nếp tự nhiên và chất tạo đục để tạo thành rượu, bán cho khách. Nhiều khi, để cho đỡ mất nhiều thời gian, khi đi mua hoa chất người ta mang theo một chiếc can, khi đến nơi mua hóa chất thì xin nước và pha luôn để kịp giao cho các ‘mối’.”

Một bài báo có tựa đề y như phim trinh thám, hành động: “Hãi Hùng khu Chợ đầu độc Người tiêu dùng lớn nhất Saigon” đã cho chi tiết ghê rợn hơn:

“Ở chợ Kim Biên, có đủ các loại hóa chất "thượng vàng hạ cám". Phổ biến nhất là các loại hoá chất chế nước lèo làm bún, phở, hủ tiếu... Trong đó đầu tiên phải kể đến loại đường Tây tạo vị siêu ngọt cho nồi nước lèo bún bò, bún riêu cua... Chỉ cần vẩy một ít hạt đường nhỏ vào trong nồi nước nấu sôi, lập tức sẽ có ngay vị nước lèo bún bò tuyệt ngon mà chẳng cần phải ninh xương mất thời gian lại tốn kém. Ngoài ra, còn có: Hóa chất tạo nước lèo bún bò siêu ngọt: Loại đường Tây này được bày bán chủ yếu tại các sạp bên trong chợ và được chủ sạp ra giá 200.000 đồng/500gram có khả năng nấu được 30 nồi nước lèo ngọt lừ... chẳng khác gì ninh xương bò. Bịch đường Tây này có xuất xứ từ Trung Quốc và hướng dẫn sử dụng cũng bằng tiếng Trung…. Đi tiếp một vòng quanh chợ, chúng tôi được biết thêm loại bột tạo vị trà chanh cũng được nhiều tiểu thương bày bán. Đây là bột tạo chua có giá 35.000 đồng/kg. Theo lời người bán, chỉ cần 1 muỗng bột này pha vào 10 lít nước là được ngay ly nước cốt chanh chua ngọt đúng vị, không cần phải thêm đường. Mỗi lần bán chỉ cần lấy 1 muỗng nhỏ bột này sẽ pha được 500 cốc trà chanh. Chưa hết, để tạo mùi hương chanh thơm đúng vị, người mua được chủ hàng tư vấn mua thêm can nhựa màu trắng ghi chữ "Hương Chanh" rất to bên ngoài với giá 50.000 đồng/lít. Chỉ cần 100ml này sẽ tạo được hương chanh cho 1.000 cốc. Tò mò, chúng tôi mở thử can hương chanh để ngửi thì mùi hắc xông lên rất khó chịu, bên ngoài không hề có hướng dẫn sử dụng hay xuất xứ. Chưa kịp hỏi thì chủ sạo đã phân bua: "Hàng nhập từ bển (Trung Quốc) về, cứ yên tâm là chất lượng khỏi chê. Hàng ngày có rất nhiều tiểu thương mua bột này bán, người ta uống vào ầm ầm đã chết ai đâu?"

Ngoài việc cho biết là có các loại “Cafe hóa chất, Các loại thuốc thúc chín trái cây, Thuốc thúc chín không có nhãn mác, ngâm chín cả sầu riêng, mít, Bột sản xuất nước rửa chén không trôi nổi, nhiều loại hóa chất tẩy trắng thực phẩm…” bài báo viết tiếp:

“Thêm nữa, chợ Kim Biên còn bán tràn lan các loại hóa chất tẩy trắng rau củ quả. Loại bột này có màu trắng, giá bán 100.000 đồng/bịch 500gram, cho vào rau củ bẩn thì sẽ trắng tinh như mới gọt rửa. Bên cạnh đó, nhiều loại hóa chất hóa mỹ phẩm như sữa tắm, bột giặt, nước hoa xịt phòng, làm thịt đỏ tươi trở lại... tất cả đều được đựng trong các can nhựa trắng không ghi nhãn mác.”

Với một phần thông tin về thực phẩm như đã kể trên, người Việt tại khắp nơi, dù cho là ở hải ngoại, hay ở trong nước cũng hiểu rõ là việc các loại thực phẩm từ rau, củ, quả, đến tôm, cá, đồ biển, đồ sông đều bị đầu độc có dụng ý. Không thể có việc ngẫu nhiên mà thực phẩm bị nhiễm độc, cũng không phải là việc nhiễm độc chỉ xẩy ra lẻ tẻ do vài thương lái tham tiền. Lý do là nếu việc nhiễm độc này xẩy ra đơn lẻ, thì chỉ cần vài đơn kiện là mọi việc sẽ được giải quyêt thích đáng, nhưng thực tế, vấn đề này đã diễn ra từ nhiều năm nay, trên địa bàn rộng lớn, toàn diện, từ Bắc vào Nam, từ nội địa ra đến quốc ngoại, cho nên không thể đổ thừa cho một vài thương lái vô lương tâm mà phải nói là có sự đạo diễn của bọn Tầu Cộng được sự tiếp tay của nhà cầm quyền vô cảm, bán nước này. Nhà cầm quyền hiện nay, với lực lượng công an hùng hậu, gần như một đội quân, với đủ loại chuyên viên, chuyên môn, từ Công An Phường, Công An Khu Vực, Công An Kinh Tế 1, Kinh Tế 2, Kinh Tế 3, Kinh Tế 4, Công An Bảo Vệ Chính Trị, Công An Giao Thông, Công An Hải Quan, Công An Bến Cảng, Công An Phi Trường, Công An Biên Phòng, và ngay cả Công An cứu lửa nữa, cùng với những gián điệp được cài cắm khắp nơi thì nhất cử nhất động của dân chúng đều biết rõ như đường chỉ tay, làm sao mà không biết việc nhân dân bị nhiễm độc trầm trọng thế này? Bộ Y Tế liệu không biết tình hình nhiễm độc thực phẩm đã gây ra bao nhiêu căn bệnh bất trị, ung thư đủ loại, những căn bệnh lạ chưa từng thấy trong lịch sử y khoa? Từ những căn bệnh quái quỷ này, mà thế hệ sau này sẽ èo uột, sẽ sản sinh ra những con người không có sức khỏe, hoặc mang sẵn những mầm bệnh nan y mà không thuốc nào chữa được. Khi mà đa số nhân dân yếu đuối, thiếu sức khỏe, thì sẽ không có tinh thần yêu nước nữa, và bọn xâm lăng Tầu Cộng sẽ dễ dàng mà xử lý đất nước ta như cái ao nhà của chúng. Liệu Ủy Ban Nhân Dân Phường, Khóm, Quận, Thành Phố, Thủ Đô có thể không nắm vững vấn đề này hay sao?

Nhất định là biết và biết rõ, nhưng làm ngơ! Một bài báo cho biết “Cơ quan chức năng Chưa có biện pháp cụ thể .

“Theo Pháp lệnh vệ sinh an toàn thực phẩm, một mặt hàng hương liệu và phụ gia sản phẩm được phép lưu thông khi có đầy đủ các yếu tố như: tên mặt hàng, địa chỉ sản xuất, ngày sản xuất, cách bảo quản, thời hạn sử... Thế nhưng, các mặt hàng hóa chất ở chợ Kim Biên khi chúng tôi hỏi mua đều không có các yếu tố trên, thậm chí không có nhãn mác.

Đặt câu hỏi về chợ hóa chất Kim Biên, ban quản lý chợ cho chúng tôi biết: "Hiện rất khó để quản lý các loại hóa chất buôn bán tại chợ vì quá nhiều loại". Phương án di dời chợ Kim Biên ra ngoại thành Sài Gòn được ông Từ Minh Thiện (đại biểu Hội đồng nhân dân TP.HCM) cho biết: "Nếu đưa ra ngoại thành mà vẫn mua bán hóa chất công nghiệp, thực phẩm độc hại như hiện nay thì chẳng có hiệu quả gì". Tuy nhiên, những phương án này mới chỉ ở lý thuyết, chưa có hành động cụ thể. Vì vậy, hoạt động mua bán hóa chất vẫn diễn ra công khai.

Điều quan trọng là chính ông Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Thực Vật thuộc Bộ Nông Nhiệp Phát Triển Nông Thôn (NNPTNT) VN lại nói “phải chấp nhận” khi có báo cáo là Khoai tây Trung quốc nhiễm độc, gây hại cho sức khỏe của nhân dân! Khi được hỏi là ông nghĩ thế nào về vụ khoai tây Trung Quốc nhập có chất độc, ông Cục trưởng khuyên dân: “Có chất độc vẫn ăn được!”

Ông Cục Trưởng Nguyễn Xuân Hồng phân tích:

“Trong trường hợp như thế thì bất cứ nước nào trên thế giới đều phải chấp nhận. Bởi vì không phát hiện ra thì thôi, cũng như nhiều trường hợp, đi khám mãi mà bác sĩ không phát hiện ra bệnh nhưng thực chất là đang mắc bệnh. Hiện nay, trên thế giới cũng chỉ đến mức độ như thế thôi, kể cả các nước phát triển nhất họ cũng đang áp dụng những biện pháp như vậy. Bất cứ phương pháp kiểm tra gì trên thế giới cũng có độ rủi ro chứ không bao giờ được tuyệt đối 100%.”

Ông Hồng khẳng định “Mức dư lượng tối đa cho phép là mức mà trong thương mại người ta đưa ra, nó rất an toàn... không phải cứ vượt ngưỡng tối đa cho phép là mất an toàn”. Ông giải thích thêm: “Hằng ngày, 1 thanh niên 18 tuổi phải ăn 3.000 cây xà lách hoặc 1 cô gái phải ăn 354 quả táo. Khi các loại rau quả này có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép, phải liên tục ăn như thế thì nó mới ảnh hưởng đến sức khỏe.”

Câu trả lời của ông Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Thực Vật đã chứng minh rõ ràng đây là chính sách của nhà cầm quyền, và cũng chứng tỏ nhân vật này vừa thất học vừa vô lương tâm. Trên thế giới, có người khổng lồ nào ăn tới 3,000 cây xà lách hay 354 quả táo hàng ngày không?

Với những người cầm quyền như thế, hèn chi mà nước Việt bị Trung Cộng nuốt dần dần mà chỉ biết đứng ngơ ngác con nai vàng, nếu không cúi đầu xin “chấp nhận” cho đàn em làm đệ tử. Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện thân là kẻ tiếp tay với Tầu Cộng giết dần mòn dân mình.

Chu Tất Tiến

Đọc các bài liên quan của cùng tác giả tại đây.

Share

scroll back to top
 

TIN MỚI NHẤT